| 13:18:27 | 10/07/13 |
======UCWEB BROWSER 9.3=====
Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu
[Truyện Tình Yêu] Cái giá phải trả để yêu em >
- Em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh…
Nó nói tới mệt nhoài tiếng yêu ấy, bị chôn giấu quá lâu rồi.
Tối đó, cả hai nhìn lại những gì đã đi qua, về quảng trường lộng gió, về câu lạc bộ, về con nhóc chỉ biết trốn và một thằng nhóc mải đi tìm. Thời gian trôi nhanh quá, nó và Nguyên đã bỏ lỡ thật nhiều điều, nhưng rồi cả hai vẫn yêu nhau.
Dưới ánh trăng rực sáng một vùng trời, Lucky đang hạnh phúc và nó sẽ không từ bỏ anh thêm một lần nào nữa.
Nguyên đột ngột ôm con bé từ phía sau khi nó đang chuẩn bị bữa sáng cùng vú. Khuôn mặt hãy còn ngái ngủ, cả miệng và mắt thành một đường thẳng. Lần đầu tiên nó được trông thấy điệu bộ này của anh, đáng yêu quá!
Thấy vú nhìn, con bé đỏ bừng mặt, bối rối đẩy Nguyên ra.
- Anh đi đánh răng đi.
- Em đang làm bữa sáng à? Lạ nha! – Nguyên vẫn ôm ghì lấy nó.
- Em đang trả giá theo cách của em. – Con bé ghé vào tai Nguyên thì thầm để vú không nghe thấy rồi cười tít mắt vào.
Điều đó thôi đủ để xấu hổ với vú rồi, nhưng Nguyên còn làm điều kinh khủng hơn. Anh hôn nó ngay trước mặt vú, chẳng ngần ngại và cũng chẳng để nó kịp chạy trốn, rồi anh cười khì chạy mất. Vú chỉ tủm tỉm rồi tiếp tục làm bữa sáng, còn nó thì ngượng chín mặt không dám nói gì. Chẳng giống Nguyên thường ngày chút nào, trẻ con hơn, bất cần hơn, bạo dạn hơn. Con bé phát hiện ra một khía cạnh hoàn toàn mới ở Nguyên, mong là ngày mai, ngày kia cũng thế, nó sẽ khám phá hơn nhiều điều về anh, từng chút một.
Cả hai theo vú ra đồng gặt lúa. Ban đầu con bé khá thích thú với công việc đồng áng, gặt liên hồi. Nhưng nó chỉ là một tiểu thư thôi, nắng gắt khiến cơ thể nhanh mất sức rồi nó choáng váng lả đi. Nguyên nhanh chóng chạy lại đỡ khi con bé lảo đảo. Anh đặt nó dựa lưng vào gốc cây gần đó nghỉ ngơi.
- Em nghỉ đi. Anh lấy nước nhé.
Con bé cầm lấy cốc nước Nguyên đưa, nhìn chăm chăm vào đó:
- Xin lỗi, em thật vô dụng.
Nguyên thở dài:
- Đáng lẽ anh không nên để em vất vả thế này. Anh mới phải xin lỗi, anh mới vô dụng, chẳng có gì cho em ngoài tình yêu.
- Anh luôn gặp vấn đề trong cách sử dụng từ đấy. – Lucky mân mê cốc nước – Phải nói là anh cho em mọi thứ ngoại trừ tiền ra chứ?
- Mỉa mai thật, nhưng đúng là anh chỉ được thế thôi.
- Xui xẻo cho anh là em thích tất cả những thứ không phải tiền Lucky làm bộ mặt dữ tợn, véo má Nguyên - Nên đừng mơ tới chuyện thoát khỏi em lần nữa nhé.
Con bé ngồi nghỉ một lúc cho bớt choáng rồi ra gặt tiếp, Nguyên can ngăn, nhưng nó cười khì:
- Chúng ta cùng cố gắng, nhé!
Ừ, hôm nay nó làm một ít, ngày mai sẽ nhiều hơn, ngày kia nhiều hơn nữa, dần dần hạnh phúc sẽ đong đầy trong cuộc sống của hai đứa thôi.
Buổi chiều, Nguyên bỏ đi đâu đó, chắc là gọi điện sang bên Mỹ. Chờ mãi không thấy Nguyên về, con bé dần lo lắng hơn. Thấy vậy, vú kéo tay nó:
- Vú đưa con đi tham quan làng trước khi Nguyên về nhé!
Cũng tốt, ít nhất điều đó hữu dụng hơn ngồi một chỗ lo lắng thế này. Quả thực, nó yêu vẻ đẹp dân dã và giản dị của làng này, mọi người trong làng cũng rất quan tâm nhau, ban sáng khi ra đồng, nó phải chào tới gãy lưỡi từ đầu làng tới cuối làng. Nếu nó và Nguyên có thể sống ở đây thì thật tuyệt.
Vú dẫn nó đến nhà thờ của làng, đây là công trình cao nhất ngôi làng, đứng ở đâu trong ngôi làng nhỏ bé này đều có thể nhìn thấy nhà thờ. Giống như trung tâm kết nối cả làng lại với nhau, nó chợt nhớ đến bố, ở một vị trí cao chót vót, mọi người đều ngưỡng mộ, đều mơ ước, nhưng thực ra lại rất cô độc. Nước mắt khẽ ứa ra, xin lỗi bố, nó chẳng thể viết cho trọn chữ hiếu thảo, một đứa con gái hư.
- Vào trong xem nhé! - Vú nói với nó.
Con bé khẽ dạ, rồi đẩy cánh cửa vào. Nó hơi giật mình vì rất nhiều người ngồi trong giáo đường, còn thắp nến dọc đường đi nữa, họ đang làm lễ à? Vào xế chiều sao? Nó đưa mắt đảo một lượt giáo đường, rồi bối rối cúi đầu xin lỗi. Thật kì lạ, cả vú, cả những người đó đều đang nhìn nó với một nụ cười. Chợt, Nguyên bước ra từ sau chiếc cột ở một bên giáo đường, anh mặc lễ phục, tiến lại gần nó, thật chậm. Mọi thứ trong đầu con bé nhảy lên nhau thành một đống hỗn độn, nó cứ há hốc miệng ra nhìn Nguyên. Nhịp tim con bé nhanh hơn bao giờ hết, mạch máu như muốn nổ tung, thậm chí một bên thái dương của nó đang giật giật. Nguyên lại gần cơ thể đứng phỗng ra như tượng ấy, quỳ xuống và đưa hộp nhẫn lên, giọng anh run run:
- Điều khoản thứ hai, lấy anh nhé!
Hạnh phúc vỡ òa trong tiếng khóc, con bé cúi xuống ôm lấy anh, gật đầu lia lịa:
- Vâng.
Tiếng vỗ tay vang lên, mọi người đều tươi cười chúc mừng. Vú và vài cô gái đưa Lucky đi thay váy cưới. Vú rơi nước mắt khi đang gắn mạng che lên cho nó:
- Nguyên là một thằng bé tốt, nhờ con chăm sóc cho nó.
- Chúng con sẽ hạnh phúc – Lucky nắm lấy bàn tay gầy guộc – Con hứa.
Nó bước vào trong tiếng trầm trồ và hoan hô của mọi người. Ngày quan trọng nhất cuộc đời nó, chẳng có một khách mời quen thuộc, hay người thân trong gia đình, chỉ là những gương mặt chưa thấy bao giờ, nhưng những nụ cười đó lại khác xa thế giới mà nó từng sống. Thật chân thành, dường như họ thành tâm chúc mừng cho Nguyên và nó. Giữa sự chúc tụng của những con người xa lạ ấy, nó hạnh phúc hơn bao giờ hết. Cả hai đọc lời tuyên thệ, và trao nhẫn cho nhau theo hướng dẫn của cha. Nguyên luống cuống tới mức đọc sai lời tuyên thệ khiến mọi người cười rộ lên, lúc trao nhẫn, tay anh cũng run bần bật, chưa bao giờ nó thấy anh lóng ngóng tới mức ấy. Con bé mỉm cười nghĩ thầm: “Em cũng yêu anh nhiều lắm”. Anh hôn nó trong tiếng hân hoan của mọi người, cả hai đều đang lăn dài những giọt nước mắt hạnh phúc khi nhìn nhau cười.
Nguyên phấn khích đan vào tay con bé, giơ cao lên:
- Giờ thì cô ấy là của cháu rồi. Cám ơn mọi người nhé!
Lucky bối rối kéo tay Nguyên xuống, đỏ bừng mặt, nhưng nó không nỡ trách cứ gương mặt vui sướng đó.
Hôm nay, nó có trọn vẹn thứ đắt giá nhất hành tinh.
Nguyên dẫn nó tới một căn phòng ngập nến và hoa trải dưới sàn, bóng bay lấp kín trần nhà. Góc phòng có một chiếc bàn nhỏ dành cho hai người với rượu champagne, bánh ngọt, hai ngọn nến cao, và lọ hoa trên bàn.
- Xin lỗi, anh chỉ có thể làm ở đây vì không muốn phiền vú.
- Mình anh làm hết chỗ này?
- Ừ. – Nguyên bối rối gãi đầu.
Chắc anh phải vào tận thành phố để mua đồ, chứ vùng đồng quê này đâu có. Nó luôn mơ về những điều này khi xem phim nhưng không nghĩ một ngày nào đó, sẽ có người vì nó mà làm vậy. Căn phòng tân hôn ở nhà nghỉ nhỏ trong thị trấn gần đó, chỉ là một khuyết điểm bé xíu so với hạnh phúc nó nhận được mà cũng xin lỗi sao? Lucky ôm chặt lấy cổ Nguyên, đu lên:
- Cám ơn anh nhé! Lúc nào cũng biết em thích gì, lúc nào cũng khiến em hạnh phúc.
- … Anh chỉ làm được có thế. – Nguyên ôm chặt lấy eo, nhấc nó khỏi mặt đất, thủ thỉ.
Anh dẫn nó ra bàn ngồi, rồi tiến về phía ti vi. Hì hụi một hồi vẫn chưa được, nó không hiểu anh định làm gì nhưng không thúc giục. Luôn mắc lỗi khi chuẩn bị những điều lãng mạn là đặc điểm của anh, con bé im lặng chờ đợi. Màn hình lóe sáng và mắt nó mở to. Là anh mà! Những đoạn thư video anh gửi cho nó, ngày tháng trên góc màn hình hiện rõ anh quay nó mỗi năm. Sinh nhật 19 tuổi, khi cả hai mới quen nhau được v

• Bình chọn:
Total Visits: 4492593
Visits Today: 372265
This Week: 4082413
This Month: 4105565
Total Visits: 4492610
Visits Today: 372282
This Week: 4082430
This Month: 4105582
Total Visits: 4492624
Visits Today: 372296
This Week: 4082444
This Month: 4105596
Total Visits: 4492640
Visits Today: 372312
This Week: 4082460
This Month: 4105612
Total Visits: 4492658
Visits Today: 372330
This Week: 4082478
This Month: 4105630



Đăng bởi (Admin)
