| 10:32:27 | 10/07/13 |
======UCWEB BROWSER 9.3=====
Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu
[Truyện Ma] Con ma truyền kiếp >
- Ui da! – Đang đi, Lài bóng vấp phải cái rễ cây ngã chúi. Nhị vội đưa tay đỡ lấy.
- Lài vấp rễ cây à? Để anh bấm đèn pin cho em đi cho dễ nhé?
- Đừng anh! – Lài níu tay Nhị – Ánh đèn sẽ làm người ta chú ý.
- Tội cho em quá! – Nhị cố nén tiếng thở dài, vòng tay sang người Lài trìu mến – Đi sát vào người anh nè. Có lỡ té anh níu lại.
- Dạ!
Gật đầu, Lài ngoan ngoãn nép sát vào người Nhị. Hôm qua mưa to, con đường lầy lội, níu bước chân đôi bạn nghe nhóp nhép, hòa lẫn tiếng ếch nhái kêu, tạo thành một âm thanh nghe buồn cười.
- Mỗi lần gặp nhau cứ lén lút như ăn trộm thế này, em thấy tủi thân quá! – Giọng Lài buồn bã.
- Anh cũng vậy! – Bàn tay Nhị nhẹ siết lấy tay Lài ¬ Nhưng biết làm sao? Tại mẹ anh khó mà cũng tại anh yêu em quá. Ngày nào không gặp được em là ngày đó ăn không ngon, ngủ không yên.
Trời tối quá, Lài chỉ có thể thấy được đôi mắt Nhị sáng rực lên, ươn ướt. Cô biết là anh nói thật. Bởi… cô cũng có khác gì anh. Yêu anh lắm, nhớ anh lắm. Đã biết cứ lén lút hẹn hò là sai trái, mà không tài nào cưỡng lại lòng mình.
Đã đến mả ông Hội đồng, đôi bạn trẻ dừng chân. Nhị mò mẫm mở chốt cửa ngoài. Nơi đây đã quá quen thuộc với anh rồi. Nhắm mắt lại Nhị vẫn có thể đi thẳng đến khu nhà mồ không sợ lạc. Dù ngôi nhà được xây dựng trên một ngôi đất vô cùng rộng lớn, dù ngôi nhà mồ có đến những mười ngôi mộ, Nhị vẫn không nghe lạnh sống lưng. Anh chỉ cảm thấy buồn cười, thấy tội nghiệp cho ông từ giữ nhà mồ thôi. Hàng trăm, hàng chục lần thay ổ khóa rồi. Vậy mà lần nào ổ khóa dù chắc đến đâu cũng không tồn tại quá ba ngày. Cũng đều bị đám nhân tình phá hỏng. Bản thân anh nếu như nhớ không lầm thì cũng phá hư bốn hay năm ổ khóa gì rồi. Thế mới biết khi yêu không một trở lực gì ngăn cản nổi.
- Xong chưa anh? – Thấy Nhị lò mò bên then mở cửa lâu quá, Út Lài lên tiếng hỏi.
- À, xong rồi! – Nhị quay đầu lại, cặp tay Lài chậm rãi bước lên hàng sỏi trải dài. Ngọn đèn vàng giữa khu mộ tỏa ra một luồng ánh sáng tù mù, heo hắt đủ cho Nhị nhận ra mặt của Lài hôm này nhợt nhạt, xanh xao một cách khác thường.
- Em không khỏe trong người sao? – Nhị lo lắng hỏi.
- Không có. – Lắc đầu, Lài nhẹ nhàng đặt chân lên bậc tam cấp đầu tiên. Cúi nhìn xuống lớp đá mài trắng tinh bị đôi chân đầy bùn của mình vấy bẩn, cô nói với cảm giác của một người có lỗi :
- Nơi người ta yên nghỉ mà tụi mình cứ đến để yêu nhau. Em thấy thật không đúng chút nào.
- Tưởng chuyện gì. – Nhị bật cười, đưa Lài bước sâu vào trong mộ. Dìu cô ngồi xuống chiếc ghế cạnh ngôi mộ được xây bằng đá hoa cương thật đẹp, anh nói bằng một giọng trầm ấm :
- Em không phải lo đâu! Họ chết cả rồi biết gì mà đúng với không đúng chứ?
- Anh đừng nói vậy! – Lài đưa mắt nhìn vào khung ảnh một người đã khuất. Người dẫu chết rồi, linh hồn vẫn còn tồn tại.
- Nhảm nhí! – Nhị lại bật cười – Anh không tin người ta có linh hồn đâu. Mà dù có linh hồn đi chăng nữa, những người nơi đây đều đã đi đầu thai cả. Em đừng quên, những ngôi mộ này lớn tuổi hơn chúng ta nữa đấy.
Nhị không nói sai, Lài biết rõ ngôi mộ này có rất lâu rồi. Nghe nội kể lại, ông Hội đồng được chôn ở đây, ngày xưa rất độc ác. Bóc lột tá điền một cách rất dã man. Ông còn giết người nữa.
- Mà thôi, dẹp hết chuyện ma quái lại một bên. – Nhị chợt cất lời, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lài – Cho anh hôn em một cái, nhớ gần chết luôn, vậy mà nãy giờ em có nói chuyện gì đâu.
Nói rồi, Nhị đưa tay vén mớ tóc dài của Lài ra sau rồi đặt ngay một nụ hôn lên đôi má thật ngọt.
- Đừng anh. – Lài chợt né đầu làm nụ hôn của Nhị trượt xuống cổ.
- Lài, em sao vậy? – Cảm thấy bất ngờ, Nhị ngẩn người ra ngơ ngác – Giận anh à?
- Không có! – Đôi rèm mi cụp xuống, Lài như có ý nén lòng nhưng không được. Bờ vai cứ run lên, và nước mắt cứ tuôn tràn như suối.
- Lài, có chuyện gì? Sao em lại khóc?
Ôm lấy vai Lài, Nhị lo lắng hỏi.
- Anh Nhị ơi, em lo quá! – Gục xuống vai Nhị, Lài nức nở – Đừng giấu em nữa, em đã biết hết rồi. Hôm qua, thím Tám có sang nhà em bảo ba mẹ anh đã quyết định cưới chị Lý cho anh. Có phải không?
- Phải! – Bàn tay Nhị khẽ khàng vuốt lên mái tóc dài trên lưng Lài – Ba mẹ anh đã quyết định thế. Nhưng em đừng lo lắng quá. Anh nhất quyết chống đối tới cùng. Trọn đời này anh chỉ yêu có em thôi.
- Thật không anh? – Lài ngước đôi mắt nhìn Nhị đầy hy vọng. Nhị nhẹ gật đầu.
- Thật! Anh sẽ không thay lòng đổi dạ. Nhất định thuyết phục cha mẹ cưới em cho bằng được. Còn em, có đồng ý đợi anh hay một ngày không xa lắm sẽ vâng lời mẹ lấy chồng, bỏ mặc anh.
- Không có đâu. – Lài vòng tay quanh cổ Nhị – Em sẽ chờ anh, sẽ không lấy chồng. Thật đấy, xin thề có trời đất vĩnh viễn yêu anh. Không chỉ đời này, kiếp này. Chết rồi oan hồn cũng không tan, nguyện quấn quýt bên anh mãi.
- Đừng nói bậy thế! Anh tin rồi! – Yêu thương, Nhị đặt một nụ hôn xuống đôi môi Lài. Cô lim dim mắt, ôm chặt cổ anh tận hưởng. Giây lâu, chợt mở bừng mắt dậy, lo lắng hỏi :
- Nhị ơi, em yêu anh lắm. Nếu anh phụ em, em sẽ chết, sẽ không sống nổi đâu!
- Anh không cho em nói bậy đâu. – Đặt một ngón tay xuống môi Lài, Nhị nghiêm giọng – Làm sao anh có thể phụ em cho được. Em là người con gái đầu tiên trong cuộc đời anh. Anh yêu em nhất trên đời. Anh không tin vào chuyện thề nguyền đâu. Anh chỉ có thể nói với em rằng: “Nếu em chết đi, anh sẽ không sống một mình. Sẽ chết theo em cho có đôi có bạn”.
- Anh đừng gạt em ở nhé! – Giọng Lài run run đầy xúc cảm.
- Không bao giờ! – Nhị đưa một ngón tay lên cho Lài ngoéo vào như những lần muốn chứng thật lời mình nói – Đã tin anh chưa hả?
- Đã tin rồi. – Lài mỉm cười, gật đầu nghe hạnh phúc ngập lòng. Nép sát mặt mình vào ngực Nhị, nghe mùi mồ hôi anh mằn mặn thân thương, Lài bỗng cò một quyết định vội vàng – Nhị ơi, yêu em đi! Từ phút này chúng mình muốn thuộc về nhau vĩnh viễn.
- Thuộc về nhau vĩnh viễn ư? – Nhị cất lời thảng thốt – Chúng ta vẫn chưa cưới nhau mà em vội vàng chi thế?
- Em cũng không biết nữa? Đôi mắt Lài chớp chớp lung linh. – Em chỉ thấy yêu anh mà không có cách nào bày tỏ cả. Em muốn thuộc về anh. Nhị ơi, em hư hỏng, em đáng khinh quá phải không?
- Không đâu! – Nhị ôm chặt Lài vào sát lòng mình ¬ Em đáng yêu hơn lúc nào hết.
- Vậy thì cho em đi anh. – Lài cất giọng van nài. Đôi mắt cô nhìn anh như ngây dại. Bối rối quá nhưng không đành để Lài phải tủi thân. Nhị đưa tay lần cởi chiếc cúc áo của Lài ra, một tiếng sấm bỗng vang lên, rồi trời mưa như trút nước. Ôm chặt Lài vào giữa vòng tay, cùng Lài hòa tan thành một mà lòng Nhị nghe thắc thỏm. Một điều bất ổn dường như theo tiếng sấm kia cứ ám ảnh anh ngày càng lớn dần lên.
* * * * *
Bạn đang đọc truyện tại TeenCity.Xtgem.Com
- Thưa bác, cho cháu hỏi Lài có nhà không ạ? Cháu muốn được gặp em Lài một lúc.
Đang đều tay quét gom những chiếc lá rụng trước sân thành một đống, chợt nghe có tiếng ai hỏi phía sau, bà Thân quay đầu lại, gương mặt bà vụt sa sầm khi nhận ra kẻ vừa mới hỏi mình là thằng Nhị.
- Không biết.
Bà quay mặt đi. Nhị bước vòng theo ra trước mặt bà :
- Xin bác cho con gặp em Lài có chuyện cần gấp lắm ạ.
Vẻ mặt thành khẩn, đầy tội nghiệp của Nhị làm bà thoáng động lòng. Cách đây có đâu xa, bà còn thương nó như con ruột của mình.
- Mày tìm nó làm gì? – Tia mắt dịu đi một chút, giọng bà vẫn lạnh lùng – Chẳng phải hai đứa đã chia tay nhau hơn bốn tháng rồi? Về đi, đừng làm nó khổ nữa. Nó đi vắng rồi, mà dù có ở nhà tao cũng không cho mày gặp nó đâu, ổng đã cấm…
- Con không về được. – Nhị lắc đầu, nắm lấy tay bà nài nỉ – Em Lài đi đâu, bác phải cho con gặp em Lài, có chuyện cần gấp lắm. – Ngưng một chút, thấy bà vẫn lặng yên, Nhị đành thú thật – Con và em Lài vẫn yêu nhau, chỉ giả bộ chia tay qua mắt người lớn thôi. Bốn tháng qua tụi con vẫn lén lút gặp nhau.

• Bình chọn:
Total Visits: 4332399
Visits Today: 212071
This Week: 3922219
This Month: 3945371
Total Visits: 4332416
Visits Today: 212088
This Week: 3922236
This Month: 3945388
Total Visits: 4332437
Visits Today: 212109
This Week: 3922257
This Month: 3945409
Total Visits: 4332459
Visits Today: 212131
This Week: 3922279
This Month: 3945431
Total Visits: 4332485
Visits Today: 212157
This Week: 3922305
This Month: 3945457



Đăng bởi (Admin)
