| 12:02:27 | 10/07/13 |
======UCWEB BROWSER 9.3=====
Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu
[Truyện VOZ] Chó má!!! Lại là 4 năm, vẫn là sắp cưới và đã mọc sừng >
7h30p tối, ngồi 1 mình ở café quen thuộc cùng với em, chờ thằng chó kia đến
7h54p con SH biển số đó đã đến, thằng S kém mình 2 tuổi, người dây, ko đô con = mình, khuôn mặt có vẻ công tử, thư sinh hơn mình
Mình mở lời trc
- Anh đã biết mọi truyện, hôm nay muốn cả 3 nói truyện rõ ràng để đơn giản và đỡ mất thời gian của nhau sau này. Em yêu T chứ ??? Vừa nói câu này thì cô áy khóc
- Cũng không hẳn, có 1 chút, sau này có thể sẽ khác, mình ko muốn phá hoại 2 bạn nhưng đó là cảm xúc nhát thời của cả 2, ko kìn nén được. Thằng S cũng lịch sự trả lời
- Tính mình muốn mọi thứ phân bua, ko thể mập mờ nhất là truyên tc đc. Bạn biết bọn mình sắp cưới nhau, bọn mình đã chuyển về ở cùng nhau
- Đúng mình biết T đã kể. Mình liếc nhìn cô ấy, cô ấy tránh né cái nhìn đó
- Và bạn quan hệ với vợ mình rồi nói ko có y phá hoại. Mình trợn mắt nhìn nó theo đúng tinh thần của karate
- Thực sự mọi truyện đã rồi, mình và cô ấy sai, mình ko biết làm thế nào nữa, nhưng chắc chắn sẽ ko có truyện này nữa. Mong bạn bỏ qua và thông cảm cho T
- Bạn ko bỏ qua cho người đã có chồng thì sao tôi phải bỏ qua cho bạn. Là thằng đàn ông với nhau bạn biết rõ lời nói và hành động sẽ chẳng bao giờ đi liền với nhau. Bạn đã trưởng thành đi làm, vì thế hãy có 1 chút gọi là suy nghĩ về trách nhiệm của bản thân với cảm nhân của thằng bị bạn cắm sừng. Đừng có hèn mạt, chạy trốn trách nhiệm như vậy. Nói bỏ qua, nói thông cảm là hết trách nhiệm à
Thằng S đó im lặng ko nói gì, cũng may nó ko bật, chứ nếu nó bật thì nó ăn mấy cái sẹo kỉ niệm rồi. Quay sang hỏi em
- Còn em, em tính sao đây???
- Dạ em ko biết, em xin lỗi anh, tha thứ cho em!! Cô ấy khóc tô, nước mất dàn dụa, đầu lắc nguầy nguậy
- Đừng nói với anh là em ko biết, 3 người chỉ có anh là ko biết thôi, em và S biết rõ nhất đấy
- Đừng, em xin lỗi, em sai rồi, em xin lỗi, Em nó khóc kéo cái áo sơ mi của mình bật cả cúc, mọi ng trong quán nhìn, thàng S im lặng, toát mồ hôi
Mình nói:
- Ok vậy cả 2 nghe mình nói nhé. 2 đứa có yêu nhau, ko nhiều thì ít, 2 đứa có quan hệ với nhau, và cảm thấy hạnh hòa hợp 0. Và bây giờ cần 1 lời chia tay của anh với T để cả 2 tiếp tục. thằng S với T ngẩng mặt nhìn mình ko nói gì
- Sao ko ai nó gì??? Mình tiếp tục
- Anh, em xin lỗi, để cho em suy nghĩ đc ko??? Cô ấy nói
Ha ha ha địt cụ cuộc đời chó má, suy nghĩ các thím ạ. Em ko nói gì để lại tờ 100k, rồi phóng xe lên công ty làm nốt
11h30 làm xong về đến nhà, thấy cô ấy đã ở nhà cùng với bộ đồ ngủ quen thuộc. Vào nhà cô ấy chạy ra, nhưng ko dám lại gần, chỉ đúng đó nhìn
Cô ấy theo sau mình, lại khóc, mắt sưng mọng lên mà vẫn khóc. Mình quay lại kéo cô ấy vào lòng, sao ấm thế, thân quen thế mà có lẽ sẽ chẳng bao giờ mình đc cảm nhân nó nữa, ôm hôn nhẹ lên trán rồi đẩy cô ấy ra
- Thực sự anh có thể tha thứ mọi việc làm của em trc đấy, nhưng khi anh cho em quyết định thì em lại “cho em suy nghĩ”. Thực sự tình yêu 4 năm với 3 tháng, em hối hận lắm, em xin lỗi anh, em biết lỗi rồi, mong anh tha thứ, ấy vậy khi anh cho em cơ hội quyết định thì sao ạ. Em bảo “cho em suy nghĩ”, suy nghĩ về điều gì hả. Hay là em có quyết định rối mà ko dám nói ra, em cứ nói anh chịu đc, em yên tâm a ko shock đến mức em tưởng đâu, nó nhẹ nhàng lắm em ạ
- Em yên tâm anh sẽ nói truyện với 2 nhà, anh giấu kín mọi truyện, và chia tay em, anh sẽ nhận lỗi vè anh, bảo đó là do anh muốn chia tay, anh có người khác, em chỉ là nạn nhân thôi, ko cần phải quá lo lắng đâu. Chỉ có 3 người biết truyện này thôi
- Em xin anh mà, em biết em sai rồi. Cô ấy gào to kinh khủng và khụy xuống sàn, quay lại nhìn muốn chạy đến đỡ cô ấy lắm nhưng chả hiểu sao đôi chân ko theo suy nghĩ của mình chạy ra cửa, dắt xe phóng đi trong đêm, qua chỗ thằng bạn ngủ nhờ, nó có hỏi nhưng trả lời qua loa rồi ngủ luôn
Lại vùi đầu vào đống côn việc ùn tắc mấy ngày, tắt điện thoại, ko onl để tập trung làm cho kịp tiến độ, cũng 1 phần vì quá mệt mỏi sau 2 ngày hôm nay. Sau 3 ngày ăn ngủ luôn ở công ty, chán ko muốn về nhà, xong cái dự án thì buổi chiều có thằng bạn chạy đến tận công ty tìm mình bảo có truyện gấp. Cũng chẳng nghĩ gì, vừa gặp nó đã kêu
- cái thằng chết tiệt mày biến đi đâu mấy ngày hôm nay mà ko ai liên lạc đc, vợ mày bị tai nạn nằm viện 2 hôm rồi mà đéo vào chăm, chồng con như sh*t
Kéo ngay nó bảo đưa vào viện, trên đường đi hỏi nó sau, thì ra cô ấy đi làm tránh nhau xe cộ thế nào và đâm vào dải phân cách, bị mất máu và tổn thương phần mềm chút ít. Vào viện nằm máy hôm là xong
Chạy đến thấy cả bố mẹ mình với bố mẹ cô ấy đã ở đó rồi (chạy từ quê lên mà nhanh v~), bố mẹ mình chửi mình vô tâm, ko để ý đến vợ, bố mẹ cô ấy cũng trách mình chút ít, ko có gì, xin lõi phụ huynh, cũng biết ý nên các bố các mẹ ra ngoài để mình với cô ấy trong phòng (chắc các cụ chưa biêt truyện), hình như là phòng vip hay gì đó mà chỉ có bệnh nhận và có 1 cái giường cho người nhà nằm cạnh.
Cô ấy nắm tay mình và rồi lại khóc
- Em xin lỗi, em xin lỗi, anh đừng bỏ em 1 mình, em sợ lắm
Thở dài, sao em ko nói những câu này khi mình cho em lựa chọn, khi mình quyết định rồi và nói cho cô ấy hiểu thì cô áy mới thốt ra dc
- Đừng khóc nữa, nghỉ đi cho khỏe, có gì khi nào em ra viện thì anh sẽ nói truyện
ở lại 1 lúc nữa rồi mình ra ngoài, nói truyện, này nọ với các phụ huynh, naoflaf sắp làm chồng rồi, sắp cưới nhau rồi thì phải thế này, thế nọ với vợ, rồi bắt đẻ mấy đứa cháu, đặt tên là gì. Hazz, các cụ lắm truyện, trong lòng thì ngổn ngang.
Tối đi nhậu chúc mừng xong dự án là tối qua, về say quá nên viết tâm sự cho nhẹ long, gió máy cũng đc, tin hay ko tùy, mình tôn trọng phụ nữ, và ko mong truyện này xảy ra vơi mình thế nên mình ko thừa thời gian chém gió sáng tác truyện để nói xấu, hạ thấp phụ nữ cả. Đây là những dòng tám sự thật cảu mình
Sang náy dậy, xin nghỉ làm vào viện với cô ấy, 1 số bạn bảo mình ngu, bảo mình sao vẫn làm osin cho con phò, con đĩ đấy. Cũng chẳng sao, tính mình thế, họ là con gái, người thua thiệt luôn là họ, minh là đàn ông, sao chẳng đc. Đã làm gì là làm hết sức, làm tới cùng, truyện cảu mình và cô ấy còn chưa xong, hiện tại cô ấy vẫn còn là vợ chưa cưới trong mắt họ hàng 2 bên thế nên ko muốn nhưng đó là trách nhiệm, đó cũng chính là nguyên tắc làm việc và sống mình, dã nhận việc là làm hết sức, ko nhận tthif từ chối luôn, mà đã nhận là phải ra ngô ra khoai, cô ấy bắt mình hứa đủ thứ nhưng mình rất ít khi nhận lơi, chỉ những thứ nào mình chắc chắn làm đc mình sẽ làm còn ko thì thôi, mất lòng trc dc long sau
Đó cũng chính là thứ giúp mình thành công trong công việc đến thế.
Tranh thủ cô ấy ngủ trưa ra hành lang ôm con lap check mail và gõ vài dòng cho mấy thím. Mà cái đù má nó, hoãn cưới tránh kim lâu, sợ mưa gió gì đó thì làm ăn thất bát, còn bây h lại toàn găp mưa. Hôm nào có truyện trời cũng mưa. Ngồi type mấy dòng mà cũng mưa đc.
Đ*t nó chứ
Chiều nay type cho mấy thím xong, ổng sếp lại gọi lên cty xem lại 1 số thứ ở dự án và chỉnh lại theo ý nhà đầu tư, nói chung ko quan tâm gì nữa, sếp bảo sao làm vậy. Đang làm thì có điện thoại mẹ gấu bảo, bao giờ về thì ghé qua viện, dọn đò rồi cùng mẹ làm thủ tục cho em nó ra viện, đưa về nhà cho tiện đi lại. Dạ vâng xong, mệt mỏi làm chút rồi xin sếp về sớm có việc, y như rằng lại bị ổng kêu ka. Đùa tý cho ổng xếp dịu dịu rồi chuồn về. Lượn vào viện thấy mẹ mình cùng mẹ em ấy đang thu dọn đồ đạc. Mình vào giúp 1 tay, rồi xuống làm thủ tục xuất viện. Gọi taxi rồi lên cõng ẻm xuống xe, mà cái đù má nó trời cứ mưa là sao, 2 mẹ xuống xe trước, mình cõng ẻm xuống sau, hình như cô ấy khóc, hay là nước mưa rơi vào vai áo mình nữa, long mình lại nhói lên, thương cô ấy quá, nhưng biết làm sao đc khi mọi truyện đã rồi.

• Bình chọn:
Total Visits: 4418292
Visits Today: 297964
This Week: 4008112
This Month: 4031264
Total Visits: 4418308
Visits Today: 297980
This Week: 4008128
This Month: 4031280
Total Visits: 4418332
Visits Today: 298004
This Week: 4008152
This Month: 4031304
Total Visits: 4418346
Visits Today: 298018
This Week: 4008166
This Month: 4031318
Total Visits: 4418374
Visits Today: 298046
This Week: 4008194
This Month: 4031346
Total Visits: 4418397
Visits Today: 298069
This Week: 4008217
This Month: 4031369



Đăng bởi (Admin)
