| 09:03:27 | 10/07/13 |
======UCWEB BROWSER 9.3=====
Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu
[Truyện Tình Yêu] Mùa hè xa xôi >
Trong sân bay vẫn ồn ào như xưa, lần này trở về tôi không báo cho ai cả, chỉ hy vọng lặng lẽ tham dự hôn lễ của Tiểu Uyên nhìn thấy cha mẹ vẫn mạnh khỏe, sau đó lại lặng lẽ quay về Thâm Quyến. Cha mẹ chẳng hề biết đến sự tồn tại của Mặc Mặc, lần này tôi cũng không có dũng khí đi gặp họ và thẳng thắn thừa nhận chuyện này.
Bắc Kinh cuối tháng tư, thời tiết rất tốt, từ lúc xuống máy bay Mặc Mặc có vẻ vui hơn, kéo tay tôi hỏi cái này cái nọ. Rất nhiều ánh mắt tò mò xung quanh đều đổ về phía mẹ con chúng tôi, một người phụ nữ xinh đẹp trầm tĩnh, một cậu con trai hoạt bát dễ thương. Tôi biết, chúng tôi đến đâu cũng có thể thu hút sự chú ý của người khác.
Hôm nay rất khó gọi taxi, chúng tôi đang đứng đợi ở lề đường, giống hệt như nhiều năm trước khi tôi chờ đợi trong đại sảnh sân bay, rất nhiều hình ảnh cùng tập trung ở một nơi. “Mẹ, Lục Tịch.” Mặc Mặc bất mãn nhìn tôi, trên khuôn mặt nhỏ nhắn phảng phất vài nét oan ức, có lẽ do hôm nay tôi thất thần quá nhiều mà không chú ý đến thằng nhóc này. Lúc Mặc Mặc giận dỗi nó sẽ gọi tôi là Lục Tịch.
Một chiếc Mercedes màu bạc đỗ xịch lại gần chỗ chúng tôi, người lái xe nhìn qua có vẻ còn trẻ tuổi, anh ta xuống xe, tiến lại gần phía tôi và Mặc Mặc, nhìn chằm chằm chúng tôi hơn mười giây, sau đó lịch sự nói: “Chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi nhỉ?” Người đàn ông bắt đầu nói, lời dẫn dắt của anh ta thực sự không được khéo léo cho lắm.
“Chắc chắn không phải, con tôi mới tới Bắc Kinh lần đầu tiên.” Tôi kéo Mặc Mặc ra phía trước làm lá chắn, bóng đèn nhỏ này thực sự rất hữu dụng, đập ruồi đập muỗi phần lớn đều không cần tôi nhúng tay vào.
“Chú ơi, cha cháu đi mua nước uống rồi, lát nữa là trở về ngay, nếu cha cháu mà nhìn thấy cháu đang nói chuyện với người lạ sẽ tét vào mông cháu đó!” Mặc Mặc nói xong còn tiện tay minh họa bằng cách sờ sờ cái PP nhỏ dễ thương của nó. (PP: cái mông)
Người nọ rất thức thời liền rời đi còn tôi thì nhận được lời trách móc khẽ khàng của Mặc Mặc: “Sao lúc nào mẹ cũng giở trò này?”
“Phần thưởng là KFC, thế nào?” Tôi trước giờ luôn lợi dụng được tính ham ăn của tên nhóc này. Quả nhiên Mặc Mặc lại trở nên vui vẻ: “Hai lần nhé?” Tôi khẽ cắn môi, hai lần thì hai lần, tên quỷ nhỏ này càng lúc càng tinh ranh, bản lĩnh “thừa nước đục thả câu” càng lúc càng được phát huy.
Lúc Tiểu Uyên nhìn thấy tôi và Mặc Mặc, cô nàng nửa ngày trời không có phản ứng gì, sờ sờ mặt tôi, cắn lên cánh tay tôi, dương nanh múa vuốt ôm Mặc Mặc lên xoay vài vòng. Đến giờ tôi mới biết con người khi quá vui mừng cũng có thể trở nên điên cuồng. Cha mẹ của Tiểu Uyên chính là chú Hạ và dì Trình, hai người họ khi nhìn thấy tôi cũng vô cùng ngạc nhiên nhưng dưới cái ra hiệu của Tiểu Uyên, họ cũng không hỏi quá nhiều về tôi, chỉ nói “Về là tốt rồi! về là tốt rồi!”
****
Căn phòng ở Bắc Kinh của cha mẹ tôi nằm đối diện với nhà Tiểu Uyên, hiện nay đã cho một đôi vợ chồng trẻ từ nơi khác đến thuê, mấy năm nay đều nhờ chú Hạ trông coi giùm. Tôi đã đặt phòng ở khách sạn Hữu Nghị, Mặc Mặc đã ngủ say từ lâu. Nhưng tôi mãi vẫn không thể ngủ nổi cho nên quyết định đi ra ngoài tản bộ.
Đêm rất đẹp, tôi ra khỏi cửa liền đi về phía bên trái, chủ yếu là muốn xem đường vành đai ba còn đông xe cộ như trước đây không. Đi qua cầu Tứ Thông chính là trường Đại Học Nhân Dân Trung Quốc, tôi và Tiểu Uyên đã học bốn năm đại học ở đây, nơi này từng chứng kiến chúng tôi vui cười, chúng tôi cãi lộn và cả tuổi thanh xuân của chúng tôi. Cuối cùng tôi lại không đi qua cầu, đi được nửa đường rồi quay lại.
“Lục Tịch!” Văn Bác đột nhiên đứng ở cửa khách sạn. Anh vẫn cứ giữ nguyên tư thế, dựa người vào xe, dường như anh đã đứng ở đó rất lâu rồi.
“Sao lại trở về đột ngột thế?”Mỗi lần thấy Văn Bác tôi đều cảm thấy rất gần gũi, rất thoải mái.
“Hôn lễ của em gái mình có thể không về tham dự sao?” Anh mỉm cười, dáng vẻ tươi cười của anh vô cùng mê hoặc. Nếu như không phải tôi đã quen biết anh từ lâu thì chắc chắn đã bị lạc trong nụ cười ấm áp của anh rồi.
“Nghe nói em đã về, muốn đến xem, không ngờ lại gặp ở đây.” Anh chỉ chỉ vào cửa khách sạn.
“Đi tản bộ thôi.” Tôi không muốn nói với anh là tôi không ngủ được.
Văn Bác dừng lại trước mặt tôi, cơ thể cao lớn vừa vặn che khuất tôi, ánh mắt lạnh lẽo khác thường, anh dùng hai tay ôm lấy vai tôi, chậm rãi mở miệng: “Tiểu Tịch, chỉ mong lần trở về này có thể khiến em hạ quyết tâm, anh nhất định chờ đợi đáp án của em.”
“Hả?” Tôi không hiểu lời nói của Văn Bác có ý gì, cảm giác như đang ăn hồ dán
Văn Bác thấy vẻ mặt ngờ nghệch của tôi không nhịn nổi mà phụt cười: “Đừng nghĩ ngợi nhiều quá, ngày mai tham dự hôn lễ của Tiểu Uyên nhất định phải đóng vai bạn gái anh thật tốt đấy nhé. Haiz, em gái đã kết hôn rồi, anh mang tiếng là anh trai mà ngay cả một cô bạn gái cũng không có, mất mặt quá đi!” Nụ cười ấm áp của Văn Bác lại hiện lên lần nữa.
Lúc ở Thâm Quyến bất cứ buổi tiệc xã giao nào của công ty cũng là tôi đóng vai làm bạn gái anh. Chúng tôi thân thiết giống như anh em vậy. Tôi nghĩ tình cảm của Văn bác giành cho tôi cũng giống như tình cảm anh giành cho Tiểu Uyên.
Nói xong vài câu chuyện với Văn Bác thì trời cũng đã khuya, Văn Bác đưa tôi lên lầu, chúc tôi ngủ ngon.
Hôn lễ của Tiểu Uyên rất náo nhiệt. Phương Dịch hôm nay vô cùng vui vẻ, dù sao anh ấy cũng theo đuổi Tiểu Uyên tận tám năm trời, hôm nay cuối cùng chiến tranh chống Nhật cũng giành được thắng lợi rồi. Tôi và Mặc Mặc chọn một góc ngồi xuống, Mặc Mặc kêu khát nước, tôi đi tìm cho con chút đồ uống.
“Lục Tịch, là em sao?” Tôi nhìn thấy một người đàn ông mặc tây trang màu xám
“Anh là?” Người này một chút ấn tượng tôi cũng không có. Nhưng người đó chỉ cần liếc mắt đã nhận ra tôi, có lẽ nào trước đây chúng tôi đã từng gặp nhau?
“Chắc em không nhớ nổi anh đâu, anh là Hàn Dũng Xuyên, trước đây ở cùng phòng với Dương Kiệt.” Anh ta tự giới thiệu
“Dương Kiệt! Dương Kiệt! Dương Kiệt” Tôi lẩm bẩm dường như đó đã là chuyện của thế kỷ trước. Tôi không nói gì chỉ biết đứng nhìn Hàn Dũng Xuyên, cười nhẹ nói: “Anh thay đổi nhiều thật đấy, em cũng không nhận ra nổi.”
“Đúng thế, rất nhiều người đều nói vậy” Anh ta thật thà mỉm cười, tôi sực nhớ đến chuyện phải tìm đồ uống cho Mặc Mặc, tỏ rõ ý không muốn nói chuyện. Cũng may Văn Bác đến kịp thời “Chạy đi đâu thế? Tìm em cả nửa ngày rồi mà không thấy!” Anh vừa nói vừa vòng tay qua eo tôi, tôi bắt chước nụ cười ấm áp của anh, nũng nịu nói: “Em cũng đang tìm anh đó!” Trong mắt người ngoài có lẽ tôi và Văn Bác chính là một đôi tình nhân rất thân mật. “Cô dâu mới đang tìm em.” Văn Bác cố ý thì thầm với tôi.
“Xin lỗi, em phải đi trước.” Tôi nói với Hàn Dũng Xuyên
“Dương Kiệt hôm nay cũng tới tham gia hôn lễ của Hạ Văn Uyên và Phương Dịch đấy!” Giọng nói của Hàn Dũng Xuyên càng lúc càng xa xôi, nhưng trong đầu tôi âm thanh đó càng lúc càng rõ ràng
Văn Bác và Mặc Mặc đứng bên cạnh tôi, một lớn một nhỏ đang chơi đùa với nhau

• Bình chọn:
Total Visits: 4246229
Visits Today: 125901
This Week: 3836049
This Month: 3859201
Total Visits: 4246245
Visits Today: 125917
This Week: 3836065
This Month: 3859217
Total Visits: 4246270
Visits Today: 125942
This Week: 3836090
This Month: 3859242
429
Too Many Requests
You have sent too many requests in a given amount of time. Please slow down and try again later.
Try Again429
Too Many Requests
You have sent too many requests in a given amount of time. Please slow down and try again later.
Try Again


Đăng bởi (Admin)
