| 09:02:27 | 10/07/13 |
======UCWEB BROWSER 9.3=====
Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu
[Truyện Tình Yêu] Mùa hè xa xôi >
“Hôn lễ của dì Uyên rất náo nhiệt, chơi rất vui, mẹ à, vì sao lúc mẹ kết hôn lại không đưa con đi cùng?” Mặc Mặc ngây thơ hỏi tôi,
“Hả?” Tôi dở khóc dở cười
“Mẹ cháu lần sau sẽ đưa cháu đi” Văn Bác không che giấu mà cười rộ lên, ôm Mặc Mặc vào lòng rồi hôn lên mặt nó,
Tôi bất lực nhìn họ. Cái gì với cái gì cơ chứ? Lúc chúng tôi đang cười rất vui vẻ, đột nhiênVăn Bác ngẩn ra, tôi nhìn theo tầm mắt anh, người kia đã đứng ở cửa từ lúc nào thế?
Văn Bác cố ý ôm tôi vào lòng, nói nhỏ: “Đừng quay đầu lại!”
Nhưng muộn mất rồi, anh đã đi về phía chúng tôi.
“Lục Tịch! Đúng là em rồi!” Giọng nói trầm trầm của anh khiến tôi không khỏi nghĩ tới một người. Hai gương mặtquen thuộc trùng khít vào nhau, tách ra, rồi chập lại
Tôi đẩy Văn Bác ra, chậm rãi xoay người “Đúng vậy, là em! Lâu rồi không gặp, Dương Kiệt!”
“Đúng vậy, cũng bốn năm rồi” Ánh mắt Dương Kiệt còn thâm thúy hơn cả trước kia
“Em vẫn khỏe chứ?”
“Vâng!” Tôi gật nhẹ đầu
“Dương Tuấn cứ tìm em mãi” Dương Kiệt đứng trước mắt tôi lúc này mang chút cô đơn man mác. Khẩu khí cẩn thận dè dặt.
Văn Bác đứng bên cạnh tôi có vẻ không kiên nhẫn, anh dùng ánh mắt nghiêm khắc đánh giá Dương Kiệt sau đó thì thầm với tôi “Đến chỗ Tiểu Uyên đi!” Hôm nay Văn Bác có vẻ rất thích thì thầm nói chuyện riêng với tôi.
Dương Kiệt nhìn thấy vẻ mờ ám này của chúng tôi nhất định là đã hiểu lầm rồi. “Làm phiền hai người rồi!” Anh nói xong lập tức xoay người khoác vai Hàn Dũng Xuyên đi uống rượu, nhìn bóng lưng anh, tôi đột nhiên cảm thấy Dương Kiệt rất cô đơn, rất hiu quạnh.
Cùng lúc đó, Văn Bác vòng tay ôm eo tôi, kéo Mặc Mặc đi ra khỏi bữa tiệc
Chương 2:
Mặc Mặc có vẻ rất thích Bắc Kinh, rất sớm đã thức dậy mặc quần áo chỉnh tề, bảo muốn đi “dạo chơi”. Tôi hỏi con muốn đi đâu, “Di Hòa Viên, Hương Sơn, vườn bách thảo, vườn bách thú, Tử Trúc Viện…” Kể đến mỗi nơi nó đều giơ ngón tay lên đếm, tôi rất ngạc nhiên, không hiểu tại sao nó lại biết đến những nơi này? Nó sinh ra ở Thâm Quyến mà lớn lên cũng ở Thâm Quyến cơ mà!
“Bác Cầm nói cho con biết đấy, bác ấy còn nói tới một nơi nhưng con quên mất rồi, hình như là có thể xem hoa anh đào ở đấy.” Mặc Mặc lẩm bẩm, xem ra bình thường chị Cầm trông nom nó cũng tốn không ít công sức.
“Vì sao con lại thích Bắc Kinh như thế?” Tôi hỏi con
“Đây là nhà mẹ mà!” Mặc Mặc nhìn tôi khó hiểu “Còn nữa, mẹ chưa từng nói với con là nhà mẹ lại nhiều nơi vui chơi đến thế.” Vẻ mặt nó như đang trách móc tôi,
“Đây cũng là nhà của con.” Tôi ôm Mặc Mặc vào lòng, nhẹ giọng nói.
Hôm qua tôi đã gọi điện thoại cho cha mẹ, họ đang đi du lịch Châu Âu. Họ không biết là tôi đã trở về cho nên ngày về của họ đã định trước là cuối tháng. Đôi vợ chồng già không dễ dàng gì mới ra nước ngoài đi du lịch một lần, tôi không nỡ làm gián đoạn hào hứng của họ, cho nên tôi nói mình chỉ về vài ngày để họ không cần phải về gấp, cũng mong họ có thể có một chuyến đi chơi vui vẻ. Nói xong vẫn ngồi tự trách bản thân đúng thật không phải là một đứa con hiếu thuận, ngay cả việc cha mẹ ra nước ngoài du lịch cũng không biết. Mấy năm gần đây tôi liên lạc với cha mẹ không nhiều, một mặt là không muốn họ lo lắng cho cuộc sống và công việc của tôi, một mặt là không muốn để họ biết đến sự tồn tại của Mặc Mặc, bởi vì năm đó cha mẹ đều không đồng ý cho tôi kết hôn cùng Dương Tuấn, đương nhiên họ càng không thích đứa con tôi sinh ra sau ly hôn này.
Không cần về gấp, để thỏa mãn lòng hăng hái của Mặc Mặc, tôi quyết định ở lại Bắc Kinh thêm vài ngày, dẫn con đi chơi vài nơi.
Công viên Ngọc Uyên Đàm là nơi tôi thích đến nhất khi còn nhỏ, tôi rất thích những cây anh đào bên trong công viên. Đầu tháng năm là mùa hoa anh đào rụng, chỉ có thể thưởng hoa vào thời gian đó. Tất nhiên Mặc Mặc không thể chứng kiến cảnh hoa rụng đẹp đẽ đó, nó kêu lên là muốn chụp ảnh. Tôi cười bảo nó là đồ nhà quê, chưa từng được ngắm nét đẹp của hoa anh đào khi bừng nở mà lại muốn chụp lại cảnh hoa tàn. Tên nhóc không hề cãi lại, một mình chui vào trong những gốc cây rậm rạp
“Đông lắm, đừng chạy đi linh tinh.” Tôi gọi nó nhưng không được, chỉ trong vài giây đã không còn thấy bóng nó ở đâu nữa. Tôi gấp đến mức sắp khóc.
“Mặc Mặc” Tôi không quan tâm đến hình tượng, vừa chạy vừa hô to.
Đầu óc nhất thời rối loạn cả lên, đột nhiên nhớ tới đoạn đối thoại lúc trước của chúng tôi,
“Nếu có lúc không tìm được mẹ, con sẽ làm gì?”
“Đứng im đó, chờ mẹ tới tìm con.”
“Nhỡ người lạ đem con đi thì sao?”
“Con sẽ gọi to tên mẹ.”
Có nhiều lúc Mặc Mặc đúng là một đứa trẻ thông minh, tôi nghĩ nó sẽ không sao đâu cho nên cũng thoải mái hơn một chút, đi xung quanh tìm kiếm, có lẽ là chưa chạy xa được. Đi qua một khu đất, bất chợt thấy nó đang ngồi cùng một người lạ trên chiếc ghế đá dài.
Thấy tôi đi tới nó mới mở miệng: “mẹ đi chậm thế, con ngồi đây chờ mẹ lâu lắm rồi.” Tôi không nỡ trách con, chỉ mỉm cười.
Nó nắm tay tôi, tiếp tục đi dọc quanh hồ, vẫn chưa chịu buông tay
Chạng vạng Văn Bác gọi điện tới: “Ở đâu thế? Anh đến đón mẹ con em?”
“Ngọc Uyên Đàm, để em gọi xe về, đường về cũng không xa lắm mà” Tôi khẽ ngắt điện thoại
Một lát sau, Tiểu Uyên lại gọi điện thoại tới “Hạn cho cậu trong vòng nửa giờ nữa phải tới ăn cơm”, không đợi tôi kịp trả lời, cô nàng đã ngắt luôn điện thoại. Nhiều năm như vậy mà tính nóng nảy của Tiểu Uyên vẫn chẳng hề thay đổi.
Lúc tôi và Mặc Mặc đến, trên bàn cơm của nhà họ Hạ đã bày rất nhiều món ăn ngon, tay nghề của dì Trình càng lúc càng điêu luyện. Trưa không ăn cơm tử tế, Mặc Mặc có vẻ đói lắm rồi, lại nhìn thấy nhiều món ăn ngon như thế cứ nuốt nước bọt ừng ực, Văn Bác nhìn nó cười thích thú. Con tôi và Văn Bác không lạ lẫm gì, hai người trêu nhau cũng là chuyện thường xuyên xảy ra. Nhìn thấy những người lớn tuổi xa lạ, mặc Mặc có vẻ hơi ngại ngần.
Ăn bữa tối xong, Văn bác đưa chúng tôi về khách sạn, Mặc mặc dĩ nhiên là đã mệt mỏi, ngủ luôn ở trên xe. Phòng của chúng tôi ở tầng ba, Văn Bác bế Mặc Mặc lên trên, sau đó chúc tôi ngủ ngon. Tôi tiễn anh ra cửa, vừa định xoay người.
“Lục Tịch” Anh gọi tôi lại, lúc tôi vẫn còn chưa hiểu xảy ra chuyện gì, Văn Bác đã kéo tôi vào lòng đồng thời nhanh chóng hôn lên môi tôi. Cái ôm của anh luôn rất ấm áp, nụ hôn của anh luôn rất dịu dàng, tôi đem tất cả tâm tư giấu xuống đáy lòng, mỉm cười chúc anh ngủ ngon.
Vẻ mặt Văn Bác vô cùng bất đắc dĩ: “Lục Tịch, ngủ ngon”
Trong hoàn cảnh như vậy, dưới tâm trạng thế này, làm sao có thể ngủ ngon được đây? Tôi cười khổ.
Tấm lòng của Văn Bác tôi rất hiểu, khi chúng tôi vẫn còn đang ở tuổi thanh xuân, anh đã bắt đầu thích tôi, nếu không phải sau này lại quen biết với Dương Kiệt và Dương Tuấn, có lẽ tôi sẽ kết hôn với Văn Bác, yên lòng đón nhận tình yêu và sự che chở giống như một người anh trai của anh. Nhưng trong cuộc đời vốn tồn tại rất nhiều cái nếu như và mỗi cái đều không thể xảy ra.
Có lẽ yêu thương Dương Tuấn là sai lầm lớn nhất trong đời tôi. Lúc Dương Kiệt cầm tay tôi, lần đầu tiên đứng trước mặt Dương Tuấn nói: “Đây là anh trai anh – Dương Tuấn, còn đây là bạn gái em – Lục Tịch”, nhìn thấy ánh mắt như xuyên thấu tất cả của Dương Tuấn, tôi biết bản thân mình đã đắm chìm trong đó rồi. Sau này tôi yêu anh trai của người yêu mình hoặc giả nên nói mục đích của anh trai của người yêu tôi chính là làm tôi mắc câu để khiến em trai mình đau lòng khổ sở. Dương Tuấn, cái tên đã mang đến cho tôi bao nhiêu nhục nhã và đau đớn vẫn luôn là bóng ma đuổi không đi tồn tại trong lòng tôi. Bóng đêm mênh mông đã che giấu đi bao nhiêu bi thương? Đêm nay định trước là một đêm mất ngủ.

• Bình chọn:
Total Visits: 4245426
Visits Today: 125098
This Week: 3835246
This Month: 3858398
Total Visits: 4245445
Visits Today: 125117
This Week: 3835265
This Month: 3858417
Total Visits: 4245466
Visits Today: 125138
This Week: 3835286
This Month: 3858438
Total Visits: 4245486
Visits Today: 125158
This Week: 3835306
This Month: 3858458
Total Visits: 4245508
Visits Today: 125180
This Week: 3835328
This Month: 3858480



Đăng bởi (Admin)
