| 09:09:27 | 10/07/13 |
======UCWEB BROWSER 9.3=====
Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu
[Truyện người lớn] [Siêu phẩm] Sau ánh hào quang >
- Dạ, con chào chú. – Trúc cúi đầu nói nhỏ.
- Trời ơi, con Trúc đây sao? Sao mới có mấy năm không gặp mà nhìn nó ra dáng thiếu nữ rồi. – Chú Thuận trầm trồ tay đưa lên xoa xoa đầu nàng.
- Ừ, hồi đó nó cứ chạy quanh quanh bắt chú Thuận bế bồng. Ha ha.. Thời gian qua nhanh quá.
Trúc vẫn cúi đầu, hai má bất chợt nóng bừng đỏ hồng lên. Nàng có phải con nít nữa đâu, tính cha lại hay thích nhắc lại chuyên ngây ngô của nàng khi còn bé.
Tối hôm đó, một buổi tiệc nhỏ được tổ chức ngoài sân vườn nhỏ của căn nhà. Nói là tiệc, nhưng thật ra chỉ có mấy món mồi mua sẵn. Heo quay, vịt quay, cầy xáo măng được bày ra trên bộ bàn đá. Hai cha con Trúc ngồi kế bên nhau, chú Thuận ngồi đối diện với anh Bắc con chú.
- Thằng Bắc nhà này, năm nay 19 tuổi, đang học năm thứ hai Đại học Tổng Hợp, khoa … – lời chú tắt ngang, đôi mắt nhìn sang Bắc như dò hỏi.
- Công nghệ thông tin, ba à! – Bắc nói nhỏ.
- Ah, phải, công nghệ thông tin. – Giọng ông bắt đầu hơi lè nhè. – Đẹp trai, chưa có bạn gái..
- Ba.. – Bắc muốn ngắt ngang lời ba mình, mặt cậu hơi đỏ lên, mắt lén nhìn sang Trúc.
Lần đầu tiên nhìn thấy Trúc, Bắc đã ngơ ngác trước nhan sắc của nàng. Cô gái này thật đẹp, khuôn mặt thiên thần, vóc dáng thanh mảnh, cao gần bằng anh. Bắc rất vui khi biết cha con Trúc sẽ ở lại nhà mình một tuần.
- Ha ha.. Ý gì đây? Con gái tui còn đang đi học nghen. – Ông Sơn hỏm hỉnh nói.
Trúc đến giờ mới hiểu mình đang bị gán ghép với Bắc, nàng cúi gằm mặt xuống đỏ bừng lên tới mang tai. Trúc cũng có ấn tượng rất tốt với anh Bắc, mắt sáng, trán cao, cằm vuông và đặc biệt dáng người anh cao to, rất đàn ông. Trúc ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt của Bắc đang nhìn mình, nàng lại cúi đầu xuống ngượng ngùng.
- Chà.. coi bộ thấy hợp nhãn rồi hả con? – ông Sơn trêu chọc.
- Cha.. Kỳ cục quá. – Trúc lí nhí trong miệng, mặt mũi nóng bừng lên.
Hai đàn ông ngồi nhậu với nhau, kể chuyện xa xưa. Anh Bắc thỉnh thoảng cũng được ké vài ly rượu, do ông Sơn ép uống. Ông nói đàn ông con trai là phải biết uống rượu, 19 tuổi không còn nhỏ nữa, ở dưới quê thì đã là cha người ta rồi. Bắc chỉ dạ dạ cho có, nhưng anh cứ thấp thỏm không yên, lâu lâu lại liếc sang Trúc.
Chú Thuận và cha Trúc uống đến say lúy túy. Trúc và Bắc dìu ông Sơn vào phòng nghỉ trước, rồi lại quay ra dìu chú Thuận vào.
Trúc được dọn riêng một căn phòng nhỏ, có cửa sổ nhìn sang đối diện nhà hàng xóm. Ông Sơn thì ngủ chung phòng với Bắc.
Khí trời nóng bức, Trúc cảm thấy ngột ngạt khó chịu, nàng muốn đi tắm. Trúc nhìn quanh, nàng thấy trên tầng một chỉ có đúng một nhà vệ sinh sử dụng chung. Nàng bước vào trong, đưa tay lên chiếc công tắc để mở đèn, nhưng đèn không sáng. Trúc lúng túng không biết làm gì. Người thân duy nhất của Trúc là cha mình, thì ngủ không biết trời đất gì. Anh Bắc cũng nằm giường bên cạnh hơi thở đều đều chắc cũng đã ngủ. Chú Thuận trong phòng đóng kín cửa, nhưng chắc tình trạng cũng không khá hơn cha nàng.
Trúc đưa tay đóng cánh cửa lại. Tối đen. Nàng rùng mình sợ hãi. Bản chất nguyên thủy của con gái là sợ bóng tối. Ngay cả khi ngủ Trúc cũng có một chiếc đèn ngủ nhỏ trên đầu giường. Trúc mở hé cánh cửa, đưa đầu ra ngoài nhìn quanh, chỉ tiếng ngáy đều đều quen thuộc của ông Sơn nghe văng vẳng.
Trúc mím môi, quyết định để cửa hé một chút cho ánh sáng bên ngoài lọt vào, nàng không thể tắm bên trong tối om như vậy.
Làn nước mát rượi như xóa hết những mệt mỏi của một ngày dài. Trúc vừa tắm vừa hát nho nhỏ trong ánh sáng mờ mờ, nghe được giọng hát của mình nàng cảm thấy yên tâm hơn.
Bất chợt cánh cửa mở ra.
- Ah.. – Trúc kêu lên một tiếng nhỏ.
Trong bóng tối, Trúc có thể nhận ra dáng đi xiêu vẹo của chú Thuận, ông không hề biết nàng đang thu người trong góc phòng tắm.
Trúc đang lúng túng định nhắc nhở chú, thì bất chợt chú Thuận cho tay vào quần móc ra một vật xù xì đen đen. Hai mắt chú Thuận nhắm chặt, một tay cầm vật đó, tay kia kéo cạp quần xuống, dáng đứng nghiêng nghiêng như chực ngã bất cứ lúc nào.
- Xè.. Xè.. – tiếng nước xối xả vào bồn cầu.
Trúc hai mắt mở to, tay bịt miệng mình lại. Nàng biết vật đó là vật gì, nàng chưa bao giờ thấy một cái dương vật đàn ông thật thụ, ngoại trừ của mấy đứa trẻ ở truồng tắm mưa trong xóm. Giờ đây, một chiếc dương vật lù lù trước mặt nàng, dù dưới ánh sáng mờ ảo nhưng Trúc vẫn thấy khá rõ cái đầu to bóng của nó và chùm lông rậm rạp tràn ra khỏi bàn tay đang cầm của chú Thuận.
Trúc nín thở chờ đợi, hai phút trôi qua mà như cả thế kỷ. Dòng nước tiểu của chú Thuận yếu dần, ngắt quãng, từng đợt và cuối cùng nhỏ giọt. Chú rùng mình, gĩu gĩu, rồi kéo quần lên, đi ra ngoài.
Trúc thở phào. Nàng thầm hô mình may mắn. Nhớ lại giây phút đối diện với vật đó, Trúc không khỏi thấy mặt mình nóng bừng lên.
Trúc chợt nhớ tới cánh cửa phòng tắm, đang mở toang hoát sau khi chú Thuận rời đi. Trúc nhẹ nhàng đứng lên, bước đến định bụng khép cửa lại để tắm cho xong.
Bất chợt chú Thuận vội vã chạy vào, tay bụm miệng, chú cúi gập người lên bồn cầu. Trúc hoảng hốt, chỉ kịp nép người sau cánh cửa, úp mặt vào tường.
- Ồ ồ..
Tiếng nôn mửa vang vọng cả căn phòng tắm.
Tiếng mở nước, tiếng ục ục súc miệng, tiếng sột soạt cởi quần áo. Trúc run rẩy cố thu mình sau khe cửa. Bất chợt, sau lưng Trúc mát lạnh, cánh cửa phòng đóng sập lại, chỗ ẩn nấp cuối cùng của nàng cũng bị tước đoạt.
Trúc bàng hoàng vừa quay người lại, thì bóng đèn chợt lóe sáng, cả căn phòng tắm tràn ngập ánh sáng.
- Ah..
- Ah.. Con..
Trúc hai tay che mặt, run rẩy, nàng vừa thấy toàn bộ cơ thể chú Thuận trần truồng đứng trước mình, dương vật lù lù đen thui, cái đầu tím bầm đung đưa, tay kia chú còn cầm chiếc quần short vừa cởi ra.
Thuận há hốc nhìn thân thể trần truồng của Trúc ngay trước mặt. Cơ thể con bé căng tràn nhựa sống, bầu ngực nhỏ mới nhú với hai núm vú đỏ hồng, làn da trắng tinh, bóng lộn ướt át còn dính ít bọt xà phòng. Ông thầm nuốt nước bọt vô tình trào lên cuống họng.
Trúc như bừng tỉnh, nàng quay người úp vào cánh cửa, tay với lấy chiếc khăn tắm che lên người. Ông Thuận cũng đỏ bừng mặt, mặc vội chiếc quần vào.
Trúc cúi gằm mặt xuống, hai má đỏ tới mang tai.
- Cháu xin lỗi. Cháu..
- Không do chú đường đột. Chú phải xin lỗi cháu mới đúng. – ông Thuận gãi gãi đầu ngượng chín người.
Ông lặng lẽ đi ra ngoài, không quên đóng cánh cửa phòng tắm sau lưng. Ông tựa lưng vào tường, hai mắt nhắm lại, hơi thở ông dồn dập, men rượu đã bay mất hoàn toàn. Đã lâu lắm rồi ông không có cảm giác này, từ khi cu Bắc được 3 tuổi, từ khi vợ ông qua đời.
Phần 5: Xúc cảm đầu đời
Sáng hôm sau, Trúc nằm lì trên phòng, không dám xuống dưới. Vì nàng không biết phải đối diện với chú Thuận thế nào. Trúc trằn trọc cả đêm, mãi đến gần sáng Trúc mới ngủ được, nhưng hình ảnh của chú Thuận tồng ngồng đứng ngay trước mặt, chú đưa tay về hướng nàng thật chậm như muốn chạm vào người nàng, nhưng mãi không tới.
- Dậy chưa con? Mình phải đi đến địa điểm thi xem trước đấy!
Bất chợt giọng cha Trúc vang lên ngoài cửa.
- Dạ, con xuống liền ba ạ! – Trúc bừng tỉnh trả lời.
Trúc bước xuống lầu, trước ánh mắt thẫn thờ của Bắc và ngạc nhiên của cha nàng. Trúc hôm nay dường như khác với thường ngày, ánh mắt sáng ngây thơ thay thế bằng đôi mắt long lanh mơ mộng. Nàng mặc một chiếc váy ngắn ngang đùi, phô diễn một cặp đùi miên man, thon gọn. Hai má Trúc hơi ửng đỏ, mắt nhìn quanh phòng khách như tìm kiếm ai đó…
- Ăn sáng đi. Rồi cha con mình đi! – ông Sơn đang ngồi ăn trên bàn, đưa tay vẫy vẫy con.
- Dạ.
Trúc bước đến bàn, kéo ghế ngồi xuống. Nàng lườm Bắc một cái, để anh ta cất cái vẻ há hốc nhìn đăm đăm của mình đi. Bắc bừng tỉnh, gãi gãi đầu, hai má đỏ lên, anh tự hỏi sao hôm nay Trúc lại bạo dạng thế nhỉ, áp đảo cả mình.

• Bình chọn:
Total Visits: 4252852
Visits Today: 132524
This Week: 3842672
This Month: 3865824
Total Visits: 4252875
Visits Today: 132547
This Week: 3842695
This Month: 3865847
Total Visits: 4252898
Visits Today: 132570
This Week: 3842718
This Month: 3865870
Total Visits: 4252924
Visits Today: 132596
This Week: 3842744
This Month: 3865896
Total Visits: 4252943
Visits Today: 132615
This Week: 3842763
This Month: 3865915



Đăng bởi (Admin)
