| 04:52:10 | 10/07/13 |
======UCWEB BROWSER 9.3=====
Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu
[Truyện Tình Yêu] Yêu??? (Love) >
- Hắn ta thì hotboy gì chứ. Mà có gì lạ đâu. Mọi ng chưa nhìn thấy cậu ta cười bao giờ à.
- Đúng vậy! – 44 con người đồng thanh đáp.
Tiểu Y chỉ nghe thấy tiếng cằm mình rơi xuống đất. Wtf? Cậu ta chưa cười bao giờ sao? Lạ thật. Tiểu Y quay xuống nhìn yêu nghiệt 1 lần rồi lại quay lên thản nhiên như không.
Tùng….Tùng….Tùng….Tiếng trống cất liên, lập tức toàn bộ hs nháo nhác như ong vỡ tổ đi về lớp mình. Tiểu Y nghĩ với bản chất hậu con bà đậu của mình thì kiểu gì cũng không thể lành lạnh đi vào lớp. Do vậy cô đi rất cẩn thận
- Cậu vẫn vậy? – Là yêu nghiệt
- Giật cả mình! Cậu điên à.
- Cái vỏ bọc đó. Vẫn chưa bỏ được sao?
- Vỏ bọc gì? Bỏ gì? – Tiểu Y giả nai
- Hừ….. – Yêu nghiệt hừ lạnh 1 tiếng rồi bỏ đi
- Phù!!!Hứ… Làm gì mà cứ như giết người ta tới nơi vậy. – Tiểu Y lầm bầm
*************
Chắc hẳn các mem đang rất thắc mắc về yêu nghiệt đúng không. Mọi chuyện sẽ đc sáng tỏ ở các chương sau. Còn đây là 1 số thông tin cơ bản về yêu nghiệt.
Tên: Lục Hải Băng
Tuổi: 17 – tuổi trẻ tài cao
Đặc điểm nhận dạng: Cục băng di động
Hotboy khối 11 THPT CBN
Chỉ số IQ: 183
Chỉ số AQ: Tùy tâm trạng
Lục Hải Băng xuất thân từ 1 gia đình có thể nói là nghèo khó. Bố mẹ làm chỉ đủ ăn và nuôi anh cùng em trai ăn học. Anh cùng Lâm Y Y không phải thanh mai trúc mã nhưng lại có rất nhiều điểm tương đồng. Anh cùng cô học 3 năm tiểu học rồi lên cấp 2 mỗi ng 1 trường. Tưởng sẽ không có cơ hội gặp lại. Nhưng Trái Đất có hình tròn, anh và cô lại gặp nhau ở trường cấp 3 này.Và cũng từ đó mở ra biết bao nhiêu chuyện.
Chương 02: Không biết nên đặt tên là gì nữa
……………….Tới cửa lớp, Tiểu Y đứng bên ngoài đợi cô giáo chủ nhiệm gọi vào. Cô cảm thấy hơi run:
- Lâm Y Y! Có gì mà phải run chứ. Can đảm lên.
- Hôm nay cô xin giới thiệu với cả lớp 1 thành viên mới. Bạn ấy có lực học rất tốt. Các em hãy cùng giúp đỡ nhau và nhớ không được bắt nạt bạn ấy nhé.
Nói rồi cô quay ra cửa lớp gọi.
- Vào lớp đi em.
- Dạ!
Tiểu Y đi vào lớp với khuôn mặt không thể toa toét hơn. ( Trông chẳng khác gì mấy con đười ươi (==”)
- Chào các bạn. Mình tên là Lâm Y Y, thành viên mới của lớp. Mong các bạn giúp đỡ.
Nói rồi cô cúi đầu chào tất cả mọi người.
- Được rồi các em! Bây giờ là việc xếp chỗ ngồi cho bạn Y Y.
Cô Thẩm Bình – tên GVCN đảo mắt quanh lớp rồi nói.
- Lớp ta có 45 bạn, thêm Tiểu Y là 46. Nhưng lớp còn khá nhiều chỗ trống nên cô cho em lựa chọn.
- Dạ vâng ạ. Cảm ơn cô.
Tiểu Y đảo mắt 1 vòng quanh lớp. Đang định lên tiếng thì:
- Tiểu Y xinh đẹp. Bạn ngồi đấy đi
- Ông vẫn chưa từ bỏ à. Tiểu Y, sang đây ngồi với tớ đi.
- Đừng! Tiểu Y phải ngồi chỗ tôi
- …………….Bla…..Bla…..
- Có gì mà mọi người có vẻ hào hứng vậy. Lũ adua.
Nói rồi người đó khẽ nhếch mép cười. Một nụ cười đầy khiêu khích. Nhìn kĩ cô mới biết đó là người họ Đỗ tên Quyên ban nãy. Lập tức tiếng huyên náo, ồn ào ban nãy tan biến. Nhanh như chưa hề tồn tại vậy.
- Ngồi đây đi.
Một giọng nam lạnh lùng vang lên. Tiểu Y phát hiện ngay ra đó chính là tiếng của yêu nghiệt. Cô vội vàng nhìn sang cô Thẩm Bình thì chỉ thấy cô đang chăm chú nhìn Hải Băng. Còn lại 44 người khác thì cằm rớt xuống đất, hóa đá hết cả rồi.
Cô Thẩm Bình cũng hết sức ngạc nhiên nhưng với cương vị là 1 giáo viên, cô không thể thể hiện ra bên ngoài giống như học sinh của mình được. Hải Băng từ lúc mới vào lớp đã khiến cô ngạc nhiên hết lần này tới lần khác. Cô không chỉ ngạc nhiên về trí thông minh tuyệt vời của anh, mà còn ngạc nhiên với thái độ của anh. Đặc biệt là đôi mắt. Nhìn rất đáng sợ. Cũng chính vì đôi mắt ấy mà tiết đầu lên lớp cô đã dạy sai cả chương trình. May là không có vẫn đề gì xảy ra. Bình thường Hải Băng rất ít nói, nhưng 1 khi đã thốt ra lời thì đã chắc như đinh đóng cột. Lần này anh lại nói như vậy, phải chăng có 1 lí do nào đó???
Về phần Tiểu Y, thấy thế nguy nên định lên tiếng phản đối
- Thưa…thưa cô…
- Được rồi, quyết định như vậy đi. Em sẽ ngồi cạnh Hải Băng.
Lời nói vừa thốt ra, lập tức 45 con người hóa đá tập 2 ( lần này bao gồm cả Tiểu Y (T,,T)) Tiểu Y lệ rơi đầy mặt nghĩ. Wtf? Cô ngồi cạnh hắn sao. Chẳng lẽ 3 năm vẫn chưa đủ sao. Lần này thì thảm thật rồi.
- Em về chỗ đi.
Tiểu Y lững thững đi về chỗ, 43 cặp mắt khác hét nhìn cô, nhìn Hải Băng rồi lại nhìn Tiểu Quyên. Có gì mà phải nhìn? Có lên đoạn đầu đài cũng là cô chứ có phải họ đâu mà phải nhìn? Hơn nữa, sao phải nhìn cô ta? ( Dám ví chuyện ngồi cạnh anh Hải Băng ẹp trai vậy là lên đoạn đầu đài hả bà) Nghĩ vậy cô cũng ngẩng đầu lên nhìn Tiểu Quyên. Và thật “trùng hợp”, Tiểu Quyên cũng đang nhìn cô nhưng với 1 ánh mắt ….. hình viên đạn. Tiểu Y bất giác chột dạ, nuốt nước bọt “ực” 1 cái. Tiểu Y về tới chỗ thì lập tức tiếng xì xào nổi lên:
- Mọi người mọi người. Rốt cuộc giữa cô ta và Hải Băng có quan hệ gì nhỉ? Cô ta là gì của Hải Băng?
- Bạn gái sao?
- Ai mà biết chứ. Hứ.
- Bạn gái sao? Không phải chứ.
- Hải Băng lạnh lùng vậy mà. Đúng là lầm lì xì ra khói.
- Nhưng Hải Băng đẹp trai moz.
- Lần này cô ta thảm rồi.
- Hả. Sao lại thảm.
- Nếu cô ta là bạn gái Hải Băng chẳng phải sẽ đối đầu với Quyên Quyên sao?
- Ukm. Đúng vậy.
- Vậy mấy cậu có nhớ mấy cô gái lần trước dám tới lớp mình tỏ tình với Hải Băng không?
- Uk. Tội nghiệp cho họ quá.
- Rồi cô ta cũng vậy thôi.
- …..Bla…Bla….
- E hèm! Các em trật tự đi. Chúng ta cùng học bài nào. Hôm nay chúng ta sẽ học bài……
Vậy là tiết học đã bắt đầu.
- Này! Nhìn ra chỗ khác đi. Mặt tôi sắp thủng rồi.
- Hả.
- *nhếch mép* Đẹp trai quá à.
- Cái gì. Đồ điên. Tuy vẻ ngoài có chút hơn người đấy. Nhưng để đươc tôi ngắm thì còn lâu nhá. Đồ nhỏ nhen, bẩn tính.
- Cậu…..
- Sao? Tôi nói đúng quá còn gì
- * xiết chặt tay* *nghiến răng trèo trẹo*
- Á. Đau quá. Cậu..cậu có buông ra không?
- Hừ…. – Hải Băng mặt đen như đít nồi, buông tay Tiểu Y ra.
Cô vừa xoa tay vừa nhìn xung quanh. Đúng là xấu hổ mà. Ủa. Sao mọi người đều nhìn cô hết vậy. Mặt cô có dính gì sao.
- E hèm! – Hải Băng lên tiếng
Ngay lập tức những con mắt ấy trở về vị trí ban đầu, chăm chú nghe giảng. Tiểu Y đáng thương, hết nhìn bạn lại nhìn Hải Băng mà chẳng hiểu gì. Thôi kệ vậy. Cô lẩm bẩm 1 mình. Im lặng được 1 lúc, cô lại quay sang bên Hải Băng. Thấy anh đang đọc truyện tranh cô lên tiếng:
- Cậu không học à?
- …
- Không sợ cô mắng sao?
- …
- Bài hôm nay rất quan trọng đó
- Tôi đang học đấy thôi.
- Nói xạo! Cậu đang đọc truyện tranh mà.
Hải Băng quay sang nhìn cô với 1 ánh mắt sắc lạnh. Tiểu Y cảm thấy như có 1 luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
- Shut up! I khow.
……………………………………….
12h trưa. Tiếng chuông báo hết tiết vang lên. Tiểu Y thu dọn sách vở, đồ đạc khoác ba lô ra về. Hôm nay cô còn phải qua phòng trọ xem có thiếu gì hay bừa bọn gì không để còn vào ở luôn. Đồ đạc, vali, sách vở chắc Lâm bố đã chuyển tới rồi. Ra tới cổng, cô sực nhớ ra sáng nay không phải cô cuốc bộ mà là có đi xe. Cô thầm trách mình ngốc. Sao lại tin lời tên lạ mặt đó. Dù nghĩ như vậy nhưng theo quán tính, cô vẫn chạy ra chỗ xe hỏng ban sáng. Có quỷ mới tin chiếc xe vẫn còn ở đó. Nhưng lỡ đâu….Ồ. Trống trơn rồi, lần này thì mất thật rồi. Biết nói sao với Lâm bố đây? Tiền chục triệu đấy chứ ít à. Hơn nữa, chẳng lẽ bây giờ cô phải cuốc bộ hơn 5km về nhà trọ sao? Bất lực, mệt nữa, cô ngồi thụp xuống đường và….khóc như mưa…Ặc…(Chị Tiểu Y nhà mình mà cũng mít ướt gớm)

• Bình chọn:
Total Visits: 51788636
Visits Today: 294934
This Week: 2290397
This Month: 3783082
Total Visits: 51788644
Visits Today: 294942
This Week: 2290405
This Month: 3783090
Total Visits: 51788650
Visits Today: 294948
This Week: 2290411
This Month: 3783096
Total Visits: 51788658
Visits Today: 294956
This Week: 2290419
This Month: 3783104
Total Visits: 51788663
Visits Today: 294961
This Week: 2290424
This Month: 3783109




Đăng bởi (Admin)
