| 07:33:27 | 10/07/13 |
======UCWEB BROWSER 9.3=====
Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu
[Truyện Tình Yêu] Yêu??? (Love) >
Tới cửa công ti, cô nhanh chóng chạy tới thang máy để đến phòng mình.
Khi cô vừa thở phào nhẹ nhõm vì không bị kí tên vào sổ đi muộn thì
- Tiểu Y, em chuẩn bị nhanh lên rồi đi họp
- Họp gì thế chị?
- Chị cũng không biết. Lục tổng yêu cầu
- Vậy ạ, em đi ngay
Tiểu Y trả lời chị Kỳ Vân rồi nhanh chóng tiến tới phòng họp. Vừa đi cô vừa thắc mắc. Sao lại họp gấp thế nhỉ. Mà nếu họp thì cũng chỉ họp phòng thôi chứ, có cần quan trọng tới mức Lục tổng đích thân mời không? Mà cũng không sao, coi như một lần được diện kiến Lục tổng. Cô tặc lưỡi rồi tiến tới phòng họp. Cô chọn ghế ngối ngay bên cạnh Vy Vy. Khoảng 15 phút sau, Lục tổng xuất hiện.
Ngay khi Lục tổng bước vào, Tiểu Y hoàn toàn hóa đá. Lục tổng mặc một bọ vest màu xám trang trọng mà trẻ trung, bên trên túi áo còn có một chiếc khăn màu nâu nữa. Bên trong là áo sơ mi trắng với chiếc nơ nâu chấm bi ở cổ.
Tiểu Y đứng dậy, lên tiếng
- Hải Băng!!!
***
Mọi người đều hết sức ngạc nhiên trước thái độ của Tiểu Y. Xung quanh bắt đầu có tiếng xì xào.
- Cô ta biết Lục tổng à?
- Cô ta có quan hệ gì với Lục tổng?
- Xem ra việc này không đơn giản rồi.
- …….bla…..bla…………..
Vị đi bên cạnh (có lẽ là trợ lí của Lục tổng) lên tiếng.
- Cô kia, cô ở phòng nào mà dám gọi tên Lục tổng? Còn không mau ngồi xuống.
Tiểu Y vẫn đứng ngây ra đó nhìn anh chòng trọc. Một lát sau, Vy Vy bên cạnh đành phải lấy tay kéo Tiểu Y xuống.
- Tiểu Y, mau ngồi xuống đi.
Hải Băng vẫn điềm nhiên như không, anh giơ bàn tay ra hiệu cho mọi người im lặng.
- Sở dĩ hôm nay tôi tổ chức cuộc họp này là do …..
Cuộc họp đã bắt đầu mà Tiểu Y không thể nào tập trung nổi. Mọi thứ xung quanh cô đều ờ đi, trong đầu cô hiện tại chỉ có một câu hỏi.
“Rốt cuộc mọi chuyện là thế nào?”
Chương 24.2 : Kế hoạch tơ hồng
Ngay sau khi cuộc họp kết thúc, Lục tổng điềm nhiên bước ra ngoài. Tiểu Y vội vàng chạy đuổi theo mà không cả kịp thu dọn đồ đạc. Cô gọi với
- Lục Hải Băng!!
Vị Lục tổng kiêu ngạo ấy dừng lại, nhưng chỉ nhìn cô nhếch mép cười rồi lại tiếp bước.
Cô thực sự không hiểu. Bỏ qua chuyện anh từ một tên nghèo kiếp xác trở thành Lục tổng cao quý hàng tháng vẫn đếm tiền phát lương cho cô và mọi người, cô thắc mắc hơn bởi thái độ của anh. Vị Lục tổng kia chẳng phải Hải Băng sao? Đứng gần anh như vậy mà sao cô cảm thấy xa lạ quá. Rất gần mà dường như lại rất xa. Cô thực sự không thể nào hiểu nổi. Vừa hôm qua, ngay buổi chiều ngày hôm qua thôi, anh còn trở cô đi ăn, vậy mà sao hôm nay anh lại biến thành một con người như vậy? Lạnh lùng đúng chất lạnh lùng. Anh thậm chí còn coi cô như người dưng. Phải chăng anh đã hoàn toàn thay đổi.
Cô đứng đó một mình với đống thắc mắc rồi thiểu não trở về phòng làm việc của mình. Khi cô vừa bước vào cửa, mọi người đã “săn đón” như sói thấy mồi.
- Tiểu Y à, em vừa đi đâu về vậy? – chị Vân lên tiếng trước
- Em vừa ra ngoài có chút chuyện thôi.
- Chuyện lúc nãy là sao vậy bà? – Vy Vy tiếp tục “hỏi cung”
- Chuyện gì?
- Trong phòng họp ấy.
- Không có gì.
- Thật không thế, quan hệ giữa em và Lục tổng là gì vậy? – Chị Giai Giai tiếp lời
- Chẳng có quan hệ gì cả chị ạ.
- Thế sao em lại gọi tên Lục tổng
- Trùng hợp thôi, nhưng lúc nãy em xác nhận rồi, không phải, nhất định là không phải cậu ta.
- Ồ, thì ra là vậy – mọi người đồng thanh
- Hết chuyện rồi, mọi người làm việc đi, hôm nay em bận lắm.
Tiểu Y nói rồi trở về bàn làm việc thân yêu của mình. Cô suy nghĩ một chút về chuyện ban nãy rồi lại tặc lưỡi cho qua. Quả thực hôm nay cô rất bận nên chắc chắn cũng chẳng có thời gian suy nghĩ về mấy cái vớ vẩn ấy.
Tiểu Y nghĩ vậy rồi chăm chỉ làm việc. Sau khi thu hình tại Đài truyền hình Huệ Châu xong, cô về nhà với bộ dạng thất thiểu tỏ rõ vẻ mệt mỏi. Mở cửa ra, bật đèn, cô giật mình khi thấy đồ đạc trong nhà bay đi đâu hết. Căn hộ cũng tương đối tiện nghi mà giờ chỉ còn bốn bức tường với mái rèm đang bay tứ tung. Cô chạy sang tất cả những phòng khác, vẫn vậy, trống trơn tất thảy. Chẳng lẽ nhà cô có cướp sao? Thôi thế là hết, công sức của cô. Giờ mà sắm lại mọi thứ thì lấy đâu ra tiền đây? Cướp nhà băng sao? Cô ngồi xuống sàn. Cùng lúc đó, cánh cửa bật mở.
- Minh Châu! – Đỗ bố cùng Đỗ mẹ sánh bước bên nhau tiến vào phòng
- Bố, mẹ – Tiểu Y ngước lên nhìn rồi nói
- Con còn không mau đứng dậy rồi đi cùng bố mẹ. – Đỗ mẹ nở một nụ cười nói
- Đi đâu ạ, bố mẹ nhìn mà xem, nhà con bị “trộm” viếng rồi.
- Trộm nào viếng được khu chung cư này, bố mẹ chuyển đồ đi giúp con đấy.
- Chuyển đi đâu ạ? – Tiểu Y đứng dậy nói.
- Tới một nơi. Bố muốn con thật bất ngờ. – Đỗ bố điềm đạm trả lời
- Nhưng con muốn sống tự lập, con không muốn về gia trang họ Đỗ, chẳng phải bố mẹ đã đồng ý cho con ra ở riêng tới khi nào con muốn rồi sao?
- Đúng vậy, nhưng không phải tới nhà họ Đỗ, bố muốn con có một bất ngờ đặc biệt
- Con không muốn. Con sẽ ra ngoài thuê nhà trọ khác – Tiểu Y ương bướng
- Con đừng như thế nữa, con thử đi hỏi cả thành phố này xem có còn ai dám cho con thuê nhà nữa không?
- Bố …. bố thật là ép người quá đáng.
- Ép người cũng được, vậy bây giờ con có đi không? – Đỗ bố dửng dưng
- ……
- Đi thôi nào. – Thấy Tiểu Y không trả lời, Đỗ mẹ tiến tới kéo cô đi
Vậy là cô bị Đỗ mẹ kéo đi rồi nhét vào xe ô tô của gia đình. Suốt đường đi, Tiểu Y chỉ ngồi một xó, mặt xị ra như bánh đa nhúng nước. Cô hiểu, một khi bố mẹ đã quyết cái gì thì cô chẳng thể nào thay đổi được, nên tốt nhất là tuân lệnh. Đỗ bố Đỗ mẹ ngồi bên cạnh mà cứ hết nhìn con gái rồi lại nháy mắt với nhau đầy ẩn ý. Tiểu Y chẳng thèm quan tâm, cô nghĩ chắc hẳn họ điều khiển được đứa con gái mình nên lấy làm vui thôi mà. Bỗng cô nhìn ra cửa sổ. Ồ, đây chẳng phải khu phố nhà giàu mà hôm qua cô gặp anh ở đây sao? Bố muốn thuê cho mình một căn nhà trong khu phố nhà giàu để khỏi mang tiếng giàu mà để con gái ở nhà thường dân thì cứ nói hẳn, lại còn bày đặt đặc biệt này nọ. Cô nghĩ rồi bĩu môi chê bai.
Chiếc ô tô dần tiến vào một Villa. Tiểu Y bước xuống, cô hoàn toàn shock vì khung cảnh trước mặt. Đây là lần đầu tiên cô được nhìn thấy một căn biệt thự xanh thứ thiệt. Cô quay lại để từ chối bố mẹ
- Bố mẹ à, bố mẹ có cần xa hoa như thế không? Một nhân viên quèn như con thì làm gì cần phải sống ở một căn nhà như vậy chứ
- Ồ, đây đâu phải nhà của bố mẹ
- Vậy của ai ạ? Sao bố mẹ lại đưa con tới đây
- Đồ đạc và người ta đã chuyển tới, chúng ta hết nhiệm vụ rồi, con cứ vào nhà, có một người sẽ cho con câu trả lời. Gooluck! – Đỗ mẹ nói xong rồi khoác tay Đỗ bố lên xe.
- Này, bố mẹ đi đâu thế, đợi con nữa ….. – Tiểu Y gọi với theo
Cô gọi với theo không được, đành đứng đơ ra đó nhìn ngôi biệt thự. Cô thầm nói nhỏ
- Lâm Y Y, mày còn đứng ngây ra đấy làm gì? Mau vào thôi
- Nhưng nhỡ có ai đó mà bố mẹ muốn ép gả đang ở trong đó thì sao? – Cô đang tự độc thoại
- Sợ gì chứ, mình là Lâm Y Y không sợ trời không sợ đất cơ mà, cùng lắm là cho hắn một cái đá vào hạ thân là được chứ gì?
Tiểu Y nói rồi đưa tay kéo mạnh xuống như để tỏ rõ sự quyết tâm. Cô bắt đầu … lom khom đi vào nhà. Bước tới cửa phòng khách, cô thò đầu vào
- Hello
Nhà gì mà tối om thế này nhỉ? Cô lầm bầm khi thấy nhà không hề bật điện. Cô lần mò mãi mới tìm thấy cái công tắc. Tiếng “cạch” của công tắc được vang lên thì cô bắt đầu nhìn th

• Bình chọn:
Total Visits: 4153118
Visits Today: 32790
This Week: 3742938
This Month: 3766090
Total Visits: 4153141
Visits Today: 32813
This Week: 3742961
This Month: 3766113
Total Visits: 4153160
Visits Today: 32832
This Week: 3742980
This Month: 3766132
Total Visits: 4153179
Visits Today: 32851
This Week: 3742999
This Month: 3766151
Total Visits: 4153201
Visits Today: 32873
This Week: 3743021
This Month: 3766173



Đăng bởi (Admin)
