| 06:09:27 | 10/07/13 |
======UCWEB BROWSER 9.3=====
Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu
[Truyện VOZ] Yêu nhầm hot girl (update chương 8) >
Bên địch thấy đầu cánh khó xơi định đẩy quân vào nhà em la liếm giải thưởng, nhưng cứ vào con nào là cung R của em nã chết con đó, cung R Hit chất lượng ISO mà! Thấy tình hình có vẻ khả quan em bắt đầu đẩy cung đi dọn nhà, một lát sau quân địch thấy không chống cự được nữa nên đồng loạt Resign.
Gỡ hòa, tâm lý cũng được giải tỏa, hai trận sau đó bọn em chơi hưng phấn hẳn. Chung cuộc bọn em thắng 3 – 1, mấy thằng trẻ trâu bên kia thua nhưng tỏ ra bất phục, nhìn cái vẻ mặt hằn học của bọn nó mà em không nhịn được cười. Ở ngoài trường, em toàn xách bàn phím đi đấu team cùng mấy thằng bạn, có khi một trận bọn em đặt kèo cả 5 triệu. Được ăn cả, ngã về không! Chiến trường ở đó mới ác liệt chứ chơi với mấy đứa trẻ con như này chỉ mang tính chất giải trí thôi!
Ngồi trà đá chém gió thêm một lát, mấy thằng chiến hữu bỏ về hết chỉ còn mỗi mình em. Về nhà lúc này cũng chả có cái vẹo gì, thà ngồi đây ngắm mấy em học sinh tan trường còn sướng hơn. Mà kể cũng lạ, học đại học đã được một năm con gái thì đầy rẫy nhưng em vẫn thích ngắm học sinh cấp 3 gì chứ trâu già thích gặm cỏ non mà, các em ý mặc đồng phục, đi xe đạp điện nhìn yêu kinh khủng khiếp. Đấy vừa nói xong thì có 2 em cưỡi xe đạp điện lướt qua. Hic! Nhìn thôi mà xúc động suýt rơi cốc nước mía! Đang chăm chú soi gái thì đằng sau có tiếng gọi:
- Anh Nhật!!!
Chương 3: Quá khứ…Nỗi đau…Chôn vùi miền kí ức.
2 năm trước
- Anh Nhật! Đợi em lâu chưa? Hihi
- Cũng mới hơn 1 tiếng thôi em eiii…
Nói thật em không có thói quen chờ đợi ai đó quá lâu, với gái thì càng không. Nhưng với em – Bảo Trâm, với riêng em thì khác. Nếu phải đợi, em có thể đợi cả đời.
Trâm kém em 2 tuổi, nhà Trâm cũng gần nhà em. Hồi bé, mỗi lần Trâm sang nhà chơi, bố mẹ em vẫn thường hay trọc:
- Bé Trâm ngoan, sau này lớn bác gả anh Nhật cho bé chịu không?
- Dạ chịuuuuu…Con bé cười tít mắt.
- Ai cho lấy mà…Chịuuuuu. Em nhái giọng con bé.
- Hai bác cho…Con bé ngây ngô trả lời.
- Này thì cho…Em véo má con bé *lắc lắc*.
Im lặng…tiêp tục im lặng…con bé mở to đôi mắt đen láy nhìn em…mếu…rồi bắt đầu con bé khóc thét lên, mẹ em phải dỗ mãi nó mới chịu nín. Còn em thì xác cmn định, cơ mà em chỉ véo nhẹ một cái chứ mấy. Híc!
Ngày hôm đó em bị một trận đòn no nê, đến ông nội – người luôn đứng ra bênh vực em lần này cũng:
- Bố thằng Nhật đâu, đánh toét đít nó đi…Cho chừa cái tội dám làm cái Trâm khóc!
Her! Trước giờ em có bị đánh đòn bao giờ đâu, thế mà hôm nay chỉ vì cái tội làm – cái Trâm – khóc mà em ra nông nổi này. Em căm thù con bé đang đứng trước mặt em bây giờ. Nhưng trẻ con chẳng để bụng được chuyện gì lâu, ngày hôm sau lại đâu vào đấy, hai đứa vẫn cười đùa vui vẻ kéo nhau đi chơi cùng đám bạn trong khu phố như chưa có gì xảy ra.
Cứ như thế, chúng em lớn lên bên nhau, và cũng không biết từ bao giờ trong em nhen nhoi một thứ tình cảm đặc biệt, thời gian qua đi thứ tình cảm đó cũng ngày một lớn dần lên cho đến khi em biết chắc rằng mình đã thích cô bé ấy. Trâm càng lớn càng xinh các thím ạ. Nói như cụ Nguyễn Du thì:
Khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang.
Hoa cười ngọc thốt đoan trang,
Mây thua nước tóc tuyết nhường màu da.
Trâm có đôi mắt to đen láy, cái mũi thon dài, nước da trắng mịn, khuôn mặt thánh thiện toát lên một vẻ đẹp thuần khiết của một cô thiếu nữ vừa tròn 16.
- Anh Nhật, anh sao thế sao cứ nhìn em hoài vậy, mặt em có dính cái gì à?
Tiếng Trâm kéo em quay về mặt đất.
- À…không…không có gì. Em nhận lớp xong chưa?
- Dạ, xong rồi anh ạ! Cô giáo chúng em vui tính lắm nhé. Hihi
- Thế trong lớp có bạn nào xinh không, giới thiệu anh đi! Hehe
- Anh này…Chỉ được thế là nhanh! Trâm bĩu môi
Em hỏi thế thôi, chứ em biết thừa truyền thống của cái lớp 10 Lý là tôn sùng “cá sấu” nhưng năm nay thì khác sẽ có một con thiên nga trong hồ “cá sấu”…0.
- Anh đùa đấy! Nào lên xe anh đèo về.
Okie! Nói rồi Trâm tót lên xe, 2 tay vịn vào hông em thúc thúc, kiểu như đang phi ngựa ý! (Đê ma ma thím nào nghĩ bậy nhé!)
Cũng đã khá lâu rồi em mới lại được đèo Trâm, hồi em còn học cấp 2 thì nhiệm vụ đưa đón Trâm đi học vẫn do em đảm nhiệm. Nhưng kể từ khi lên học cấp 3 trường 2 đứa xa nhau nên em không còn cơ hội! Cảm giác khi bạn đèo ai đó đằng sau, mà lại là người đặc biệt thật thú vị, nó giống như mình đang che chở cho người ấy…Thời tiết tháng 8 thật đẹp, không còn cái cảm giác oi bức của tháng 5…nắng cuối chiều nhẹ buông tô hồng thêm đôi gò má em…gió khẽ làm tung bay mái tóc em buông xõa…Mọi thứ như một cuốn phim lãng mạn quay chậm, mọi thứ sẽ thật hoàn hảo nếu như không có sự xuất hiện của mấy thằng chiến hữu:
- Ê cu…Nhanh lên về còn đi đá bóng!
Đệch mợ, bọn này sớm không đến, muộn không đến lại nhè đúng lúc em đang feel…Tụt hết cả cảm xúc.
- Ơ…bé Trâm này tụi bây!
- Uầy…Em càng lớn càng xinh đấy, mà em năm nay lên 10 rồi đúng không, học lớp nào thế?
Mồm thằng K liến thoáng.
- Dạ em học 10 Lý anh ạ!
- Oh my lady…Em siêu thế, không bù cho một số thằng! Nói rồi chúng nó nhìn nhau cười khoái trá!
Chắc các thím cũng biết cái “thằng” mà chúng nó đang nhắc đến là ai rồi đấy! Em thề nếu mà chân tay em không bận lúc này thì em bẻ răng từng thằng một!
Cơ mà em ghét Lý thì đã “nàm xao” cũng giống như lão Jvevermind ghét môn Hóa thôi...Ở lớp em học ngon lành tất tần các môn (trừ môn Văn là ngu bẩm sinh không nói) nhưng cứ mỗi lần cầm quyển sách Lý lên học là đầu óc em không thể nào đả thông được.
Chương 4: Quá khứ...Nỗi đau...Chôn vùi miền kí ức...
- Sao tự nhiên anh im lặng thế?
- Anh đang search google não xem bài em đang hát tên gì?
- Hihi…của Bảo Thy đấy, hay không anh?
- Uhm...năm sau em thi Doremi là nhất quả đất luôn ý!
- Ái đau…Vừa nói dứt câu thì con bé nhéo vào hông em một cái đau thấy ông bà ông vải.
- Cho chừa, ai bảo trêu em chi! Mà anh biết bài đó tên gì không?
- “Bó tay” – Kasim Hoàng Vũ chứ gì.
- Haizzz…Chán anh! Người gì đâu.
- À anh này!
- Yeb…???
- Ngày mai anh bận gì không?
- Uhm…Ăn với ngủ có được tính là bận không em eiii?
- Vậy anh cứ ở nhà mà ăn với ngủ đi nhé. Em không cần. Xí…
- Ơ…Anh đùa thôi mà. Thế mai em định làm gì???
- Em định đi mua sách.
- Tưởng chuyện gì, Ok con dê luôn. Sáng mai anh qua đón.
- Anh number one, đẹp trai, dễ thương…Yêu anh lắm ý…!
.
.
.
.
Đứng hình!!
!…”Yêu”
…Có phải Trâm vừa nói tiếng yêu???…Không! Chắc chỉ vu vơ thôi, nhưng sao tim tôi đập càng lúc càng nhanh, tôi có thể nghe thấy tiếng đập thình thình của nó trong lồng ngực, phải chăng cái thứ tình cảm bấy lâu trong tôi đang lên tiếng đáp trả…???
Suốt chặng đường còn lại, tôi im lặng…còn em vẫn hồn nhiên ngân nga hát, một bài hát có giai điệu chầm chậm và buồn miên man…
“Ngày anh bước đi trong lặng lẽ
Giữa cơn mưa buồn nhạt nhòa kí ức
Em níu tay anh mà ngỡ…là giấc mơ…
Phút bên nhau giờ bỗng hóa thành chuyện cũ thôi không nhắc tên
Để giờ buông tay nhau…nhẹ lòng…nhìn anh đi…”
Đưa Trâm về nhà xong, tôi tạt qua sân bóng tìm bọn chiến hữu nhân tiện tính sổ vụ dìm hàng tôi hồi chiều. Không xử chúng nó lại nghĩ mình hiền.
Tối về, quần áo đẫm mồ hôi, mệt lừ…
- Hi mom!
- Nhật về rồi à…Nhanh nhanh tắm rửa rồi xuống ăn tối nhé…Tớ nấu xong rồi đấy!
Các thím đừng ngạc nhiên… Ở nhà mẹ em vẫn xưng hô như thế, lần đầu em cũng bất ngờ lắm, nhưng mẹ bảo xưng “Tớ” cho gần gũi, như thế em có thể dễ tâm sự với mẹ hơn, giống như cách bạn bè vẫn thường hay thể hiện với nhau ấy. Các thím thấy mẹ em tâm lý không.

• Bình chọn:
Total Visits: 4069545
Visits Today: 1153827
This Week: 3659365
This Month: 3682517
Total Visits: 4069566
Visits Today: 1153848
This Week: 3659386
This Month: 3682538
Total Visits: 4069587
Visits Today: 1153869
This Week: 3659407
This Month: 3682559
Total Visits: 4069609
Visits Today: 1153891
This Week: 3659429
This Month: 3682581
Total Visits: 4069632
Visits Today: 1153914
This Week: 3659452
This Month: 3682604



Đăng bởi (Admin)
